Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 292

Cập nhật lúc: 2025-04-02 06:20:54
Lượt xem: 0

Sau khoảng thời gian dài ở chung, Cố Kỳ Việt đã sớm nắm rõ tính cách của Thẩm Triều Triều, cũng quen thuộc với biểu cảm và động tác cơ thể của cô muốn biểu đạt điều gì, cho nên mới có thể liếc mắt một cái là nhìn thấu.

Thẩm Triều Triều muốn giúp đỡ nhưng lại vì sợ hãi nên không dám hành động, cùng với một chút tự ti... Tuy trong khoảng thời gian này cô có thể cùng anh ra ngoài chơi, cho dù đến nơi đông người cũng sẽ không còn sợ đến run rẩy như trước nữa nhưng không có nghĩa là cô đã khỏi hẳn. Chỉ là giảm bớt một chút mà thôi.

Mặc dù đó đã là một sự tiến bộ rất tốt, có điều khi cô đối mặt với tình huống bất ngờ như bây giờ thì vẫn không đủ.

Vì để phòng ngừa Thẩm Triều Triều trằn trọc cả đêm không ngủ được, Cố Kỳ Việt chỉ có thể chủ động nói ra, khuyên nhủ cô.

Nghe thấy Cố Kỳ Việt nói muốn đè anh trước, Thẩm Triều Triều không nhịn được bật cười, tâm trạng vốn đang căng thẳng dần dần thả lỏng, cô hít một hơi thật sâu, sau đó thấp thỏm hỏi: “Em... thật sự có thể sao?”

“Đương nhiên rồi, có gì mà không thể chứ?”

“Em chưa từng đi học, hơn nữa đã nhiều năm không động đến tiếng Anh, em cũng không biết trình độ bây giờ của mình thế nào, lỡ như dịch sai gây ra tổn thất lớn hơn thì phải làm sao?”

Vừa nói Thẩm Triều Triều lại bắt đầu trở nên buồn bã, cô mím chặt môi, khóe mắt hơi cụp xuống, những lời nói cay nghiệt của người khác trước kia rốt cuộc vẫn để lại dấu vết trong lòng cô, khiến cho nó bất ngờ xuất hiện vào lúc không đề phòng.

“Chỉ vì những chuyện này thôi sao?”

“?”

Thế nhưng một câu nói của Cố Kỳ Việt lại khiến Thẩm Triều Triều không thể tiếp tục buồn bã nữa, cô hơi nghi ngờ ngẩng đầu nhìn tấm lưng rộng lớn phía trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-292.html.]

Gió thổi qua, thổi bay quần áo của Cố Kỳ Việt ra sau, phác họa ra vòng eo thon gọn khỏe khoắn, Thẩm Triều Triều tò mò đưa tay ra đo trong không khí.

Thon thật!

Không biết Thẩm Triều Triều đang cảm thán trong lòng, Cố Kỳ Việt vội vàng tiếp tục nói: “Lo lắng những chuyện này làm gì, em có kiến thức thật sự, cho dù không đi học thì đã sao? Lúc trước khi anh học cấp ba còn luôn đứng cuối lớp đấy, bây giờ chẳng phải cũng được mọi người khen ngợi hết lời sao?!”

Nói chuyện này xong anh lại nói đến chuyện tiếng Anh: “Nếu tiếng Anh không thành thạo, trước tiên chúng ta có thể ở nhà ôn tập một lần, sau đó xem xem trình độ của mình như thế nào, dù sao thành phố Giang Lâm cũng không phải thiếu chúng ta thì không thể tiếp tục vận hành.”

“Có khi trong thời gian này lẽ thị trưởng sẽ tìm được người thích hợp, tóm lại có vô số khả năng tồn tại, em đừng đặt quá nhiều áp lực lên bản thân, sẽ đè em chậm giống như rùa đen vậy.”

Dường như Cố Kỳ Việt dành hết sự kiên nhẫn cho Thẩm Triều Triều. Lúc này giọng anh ấm áp, trong màn đêm càng thêm trầm thấp dễ nghe, khiến Thẩm Triều Triều cảm thấy ngọn núi lớn đè nặng trên người thật sự đang dần dần giảm bớt.

Có điều cô không nhịn được nhắc nhở một câu: “Thực ra rùa chạy rất nhanh đấy.”

“...”

DTV

Cố Kỳ Việt không ngờ mình nói cả buổi, Thẩm Triều Triều lại trả lời như vậy!

Bầu không khí tốt đẹp bị phá hỏng khiến anh vừa tức vừa buồn cười.

Sau đó anh cũng không quan tâm đang đạp xe, một tay anh giữ ghi đông, tay kia thì vươn ra sau lưng, xoa đầu Thẩm Triều Triều rất nhanh, xoa rối cả b.í.m tóc cô mới thôi.

Biết lời mình vừa nói hơi trẻ con, Thẩm Triều Triều chỉ có thể yên lặng chịu đựng, nhưng cô vốn xinh đẹp, cho dù mái tóc có hơi rối vẫn rất tinh nghịch đáng yêu.

Loading...