Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 291
Cập nhật lúc: 2025-04-02 06:20:52
Lượt xem: 0
Nghe Cố Kỳ Việt nói như vậy, Thẩm Triều Triều ngồi ở phía sau xe đạp ngẩn người, trong mắt cô hiện lên vài phần bối rối, tay nắm chặt yên xe không nhịn được dùng sức, lúc này không biết nên nói gì cho phải.
Sau khi thị trưởng đi rồi, cô đã cố gắng che giấu biểu cảm trên mặt, cố gắng không để lộ sơ hở, không ngờ vẫn bị phát hiện.
Không phải Thẩm Triều Triều không muốn giúp đỡ mà là cô hơi sợ hãi, đồng thời cũng không biết trình độ tiếng Anh của mình rốt cuộc như thế nào.
Mẹ của Thẩm Triều Triều là Bạch Vân tốt nghiệp trường nữ sinh, có điều kiện tiếp xúc với văn hóa phương Tây, lại bởi vì sau khi tốt nghiệp làm trong lĩnh vực báo chí, vì thế nên đã tích cực học tiếng Anh để thuận tiện cho việc đọc tài liệu truyền thông nước ngoài.
Cho dù sau này cơ thể bà trở nên yếu ớt vì bệnh tật, chỉ có thể ở nhà dưỡng bệnh nhưng cũng không quên học tập.
Hình như niềm vui khi tiếp thu kiến thức có thể tạm thời chiến thắng bệnh tật, khiến khuôn mặt tái nhợt của bà lộ ra nụ cười rạng rỡ.
Cho dù trong cuộc sống tràn ngập tuyệt vọng và đau khổ nhưng con người không thể từ bỏ chính mình. Nếu không sẽ rơi vào vực sâu. Lại giống như bị vô số dây leo quấn quanh, áp bức đến mức không thở nổi, đánh mất chính mình...
Những điều này đều là những lời Bạch Vân đã nói với Thẩm Triều Triều từng chữ một, đến nay, Thẩm Triều Triều vẫn có thể nhớ tới biểu cảm của mẹ mình lúc đó.
Trong sự kiên cường mang theo một chút bất đắc dĩ, ánh mắt bà nhìn về phía cô đầy yêu thương. Hình như biết mình không còn sống được bao lâu nữa, không thể cùng con gái trưởng thành, bởi vậy bà chỉ có thể trong thời gian có hạn, dạy dỗ con nhiều hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-291.html.]
Cho nên Thẩm Triều Triều khi đó còn nhỏ cũng bị bắt cùng học tập, nói là làm thư đồng của Bạch Vân, cần phải cùng nhau tiến bộ.
Có lẽ nếu đổi lại là những đứa trẻ khác sẽ khóc lóc không thôi, có điều Thẩm Triều Triều lại rất thích đọc sách, cô không cảm thấy nhàm chán, ngược lại còn thấy rất thú vị.
Việc thỏa thích vùng vẫy trong biển sách khiến tâm trạng cô vui vẻ, không còn thường xuyên gặp ác mộng nữa, cũng không còn nằm mơ thấy mình bị bọn buôn người bắt cóc.
DTV
Cứ như vậy, Thẩm Triều Triều đi theo Bạch Vân cùng học không ít kiến thức trong sách vở và ngoài đời.
Tiếng Anh cũng được cô học vào lúc này, nhưng từ sau khi mẹ qua đời, Thẩm Triều Triều đã nhiều năm không động đến tiếng Anh, một số từ vựng với cô dường như đã trở nên mơ hồ. Cần phải xem lại mới được.
Trong lúc Thẩm Triều Triều đang nghĩ đến những chuyện này, Cố Kỳ Việt đang đạp xe nghe thấy không có tiếng trả lời, anh nhìn khu vực phía trước được đèn pin chiếu sáng, so với ban ngày náo nhiệt, ban đêm lại có thêm vài phần âm u.
Bầu không khí yên tĩnh khiến sự im lặng càng thêm rõ ràng.
Đối với chuyện này, đương nhiên Cố Kỳ Việt sẽ không để mặc bầu không khí tiếp tục lạnh xuống, rất nhanh anh đã mở miệng nói: “Không cần căng thẳng, anh nói như vậy không phải là muốn ép em mà em muốn làm thì làm, em không phải đang phạm tội mà là đang làm việc tốt, hơn nữa cho dù trời có sập xuống cũng có người cao như anh đứng ra đỡ, muốn đè cũng là đè anh trước!”
Cố Kỳ Việt nói rất nghiêm túc, trong lòng anh cũng nghĩ như vậy, dù sao anh cũng không phải là người nhiệt tình, thấy ai gặp khó khăn cũng muốn vươn tay giúp đỡ.
Chỉ là vì anh không muốn nhìn thấy Thẩm Triều Triều buồn phiền một mình mà thôi.