Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 286
Cập nhật lúc: 2025-04-02 06:20:42
Lượt xem: 0
Vì vậy tất cả mọi người đều tươi cười, không hề có ý lạnh nhạt, mà tranh nhau muốn tạo mối quan hệ... Cố Kỳ Việt bây giờ không còn là tên côn đồ mà trước đây mọi người đều sợ hãi mà là thanh niên tiến bộ có năng lực xuất sắc và vô cùng ưu tú. Đâu phải là thứ mà đám du côn như bọn họ có thể so sánh được.
Mà Cố Kỳ Việt lại khoát tay với anh Cường, nói hôm nay không nhận đơn, là đến lấy đồ đã đặt trước, anh Cường lập tức không vui: “Này! Không phải chứ, tiền bày ra trước mặt mà cậu không kiếm, đổi lại là tôi, buổi tối ngủ dậy cũng phải tự tát mình mấy cái, cho dù cậu coi tiền tài như rác rưởi nhưng cũng phải nghĩ đến vợ cậu chứ!”
Nếu nói Cố Kỳ Việt mãi không được, anh Cường nhanh trí, đổi cách khuyên nhủ.
Theo hiểu biết của anh ta về Cố Kỳ Việt, bây giờ trái tim của thằng nhóc này đều đặt hết vào phụ nữ, đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân, nhưng đây không phải là lý do để lười biếng!
Đối mặt với lời phàn nàn của anh Cường, Cố Kỳ Việt không nhịn được nhướng mày, sau đó không lập tức mở miệng mà đưa tay chỉnh lại quần áo rồi đẩy cây bút máy đặt trong túi áo trước ngực.
Hành động như vậy đã thu hút ánh mắt của anh Cường, lúc này anh ta mới chú ý đến những thứ khác.
Sao lại cảm thấy... Thằng nhóc Cố Kỳ Việt này càng ngày càng có tinh thần?
Tuy ban đầu anh cũng là thanh niên cao lớn, nhưng chẳng trách người ta nói người dựa vào quần áo, Phật dựa vào áo cà sa.
Lúc này Cố Kỳ Việt mặc áo sơ mi trắng vừa vặn, không chỉ kiểu dáng tôn lên bờ vai rộng eo thon mà ở cổ áo và tay áo còn được thêu hoa văn dây leo tinh tế khiến chiếc áo sơ mi này trở nên sang trọng.
Nhìn một lúc, anh Cường không nhịn được đưa tay sờ áo của mình, không tiếp tục khuyên anh làm việc nữa mà chủ động đổi chủ đề hỏi: “Kỳ Việt, cái áo sơ mi này của cậu mua ở đâu vậy, đẹp thật đấy, tôi cũng muốn mua một bộ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-286.html.]
Tuy bây giờ anh Cường không muốn tìm phụ nữ để bị quản thúc, nhưng không có nghĩa là anh ta không muốn thu hút sự chú ý của phụ nữ. Vừa nghĩ đến việc mình cũng mặc quần áo đẹp như vậy ra ngoài, tất cả phụ nữ trên đường đều bị anh ta mê hoặc, anh Cường không nhịn được nở nụ cười trên mặt, nhưng nụ cười rạng rỡ như vậy một giây sau đã bị đánh nát.
“Không phải mua, là vợ tôi làm, đẹp không?”
“...”
“Vợ tôi thật sự rất khéo tay, đã làm cho tôi mấy bộ quần áo rồi, tất cả đều rất đẹp, cô ấy khen tôi mặc áo sơ mi rất có tinh thần, thế nào, đẹp không?”
Cố Kỳ Việt vênh váo đi lòng vòng trước mặt anh Cường mấy vòng, anh vốn dĩ không quan tâm bên cạnh còn có người, cứ thế huênh hoang nói...
DTV
Tuy đúng như anh nói rất có tinh thần, rất đẹp trai nhưng luôn khiến anh Cường cảm thấy trong lòng và trong miệng chua xót, anh ta khó chịu trợn trắng mắt.
Có vợ thì giỏi lắm à! Anh ta tìm một thợ may cũng có thể may quần áo.
Không để Cố Kỳ Việt tiếp tục xoay vòng trước mặt mình nữa, anh Cường vội vàng đưa tay ấn anh ngồi xuống trước bàn, sau đó giới thiệu đơn giản đôi bên, cũng tìm cho Cố Kỳ Việt một cái cốc rót rượu.
Rượu hoa hạnh mới ủ ngon lắm!
Những người khác không im lặng như khúc gỗ, người có đầu óc nhanh nhạy đã bắt đầu tìm chủ đề, chỉ thấy một người đàn ông có ria mép ở khóe miệng lập tức mở miệng: “Anh Cố, cây bút máy cài trên n.g.ự.c anh là hiệu gì vậy, trông rất đặc biệt.”
“Cái này à? Hình như là bút máy hiệu Thiên Phong, nghe nói là phiên bản đặc biệt, tôi cũng không rõ lắm, là phần thưởng vợ tôi nhận được khi gửi bản thảo tặng cho tôi.”