Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 262

Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:11:02
Lượt xem: 3

Anh hơi lúng túng rụt tay lại, cúi xuống nhặt con diều, rồi đẩy Thẩm Triều Triều ra sau một gốc cây to, bảo cô trốn kỹ.

Nhìn ánh mắt lo lắng của Thẩm Triều Triều nhìn mình, cuối cùng anh vẫn không nhịn được đưa tay chọc vào má cô. Làn da mềm mại như bánh bao, cũng thú vị đấy chứ.

Cuối cùng, Cố Kỳ Việt mỉm cười với Thẩm Triều Triều, đôi mắt hoa đào sáng lấp lánh. Anh không chần chừ thêm nữa, nhìn xung quanh, chọn một vị trí thích hợp, nhanh chóng nhặt mười mấy viên đá rồi thoăn thoắt leo lên cây như một con khỉ.

Tầm nhìn thoáng đãng, lại gần địa điểm phê phán, Cố Kỳ Việt nhanh chóng chọn được mục tiêu. Đã thích ném đá vào người khác, vậy thì cho chúng nếm thử mùi vị này.

Cố Kỳ Việt ném rất chuẩn, lại thêm sức lực mạnh nên có thể tưởng tượng được, bị đá của anh ném trúng sẽ đau đến mức nào.

Quả nhiên, mục tiêu đầu tiên bị trúng đá không thể tiếp tục bài diễn thuyết hùng hồn của mình nữa mà ôm chân kêu la thảm thiết, nằm lăn ra đất. Đợi đến khi những tên Hồng vệ binh khác phát hiện ra sự bất thường thì Cố Kỳ Việt đã ném ngã mấy tên rồi.

“Ai đó!”

“Đồng bọn của lũ xú lão cửu (*) này đến rồi, mau tìm ra nó!”

(*) Xú lão cửu là cách gọi miệt thị phần tử trí thức trong Đại cách mạng văn hoá.

“Tên khốn kiếp, nhất định không được tha cho hắn!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-262.html.]

Hành động bị ném đá lén lút khiến đám Hồng vệ binh nổi giận, chúng gào lên ầm ĩ. Những người vốn đứng xem náo nhiệt thì hoảng sợ lùi lại, không muốn bị vạ lây. Thế là mọi người chạy tán loạn, hiện trường trở nên hỗn loạn.

Ném hết đá trong tay, Cố Kỳ Việt nhân lúc hỗn loạn trà trộn vào đám đông, nhanh chóng đánh ngất những tên Hồng vệ binh đang gào thét. Anh ra tay nhanh gọn, bí mật khiến chúng chưa kịp phản ứng đã bị hạ gục toàn bộ.

DTV

Mấy tên bị đá ném trúng lúc trước thì chưa ngất, Cố Kỳ Việt bèn giả giọng khàn khàn hét lên: “Ha ha, lũ nhóc con, ông đây thích nhất là dạy dỗ lũ ranh con các người, sau này cứ đến đây nhiều nhiều nhé, để ông đây còn được đánh các người thêm vài lần nữa, sướng thật!”

Đã thành công khuấy đục nước, Cố Kỳ Việt cũng không có ý định lộ diện nói chuyện phiếm với ai. Anh lập tức rút lui trong âm thầm. Đối với Cố Kỳ Việt mà nói, đây chỉ là chuyện nhỏ.

Đám Hồng vệ binh này không đáng sợ, chủ yếu là hội Cách Vĩ đứng sau lưng chúng mới khó đối phó. Vì vậy dù có ứng phó cũng không thể tấn công trực diện, nhưng mà cảm giác đánh lén cũng không tệ.

Chủ yếu là thấy sảng khoái trong lòng. Dù chỉ một mình anh không thể cứu được tất cả mọi người nhưng ít nhất cũng không thẹn với lòng. Cứ cố gắng hết sức mình vậy!

Khi tìm thấy Thẩm Triều Triều đang thấp thỏm chờ đợi, anh thấy đôi mắt cô long lanh nước, đầy vẻ buồn bã.

Cô vội vàng nắm lấy vạt áo anh, giọng nói lo lắng bất an: “Đều tại em nói những lời đó, Cố Kỳ Việt, anh đừng làm những chuyện nguy hiểm như vậy nữa. Nếu anh bị bắt, sẽ bị diễu phố đấy!”

“Không sao, không sao, anh không phải kẻ ngốc vì cứu người khác mà hại chính mình.”

Thấy cô sắp khóc, Cố Kỳ Việt không thể giữ vẻ bình tĩnh được nữa, vội vàng an ủi, như sợ Thẩm Triều Triều không tin, anh tiếp tục giải thích: “Hơn nữa, dù em không nói những lời đó, khi thấy chuyện như vậy xảy ra, anh cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn... Nhà họ Lưu mà trước đây anh tố cáo, em còn nhớ không? Tên Lưu Tư Viễn đó là người của hội Cách Vĩ, anh đã không tha cho hắn.”

Cố Kỳ Việt giải thích rõ ràng như vậy, cũng vì sợ Thẩm Triều Triều áy náy. Chỉ là chuyến đi công viên hôm nay coi như hỏng.

Loading...