Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 254

Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:10:37
Lượt xem: 0

Nghĩ đến việc Chu Lan cuối cùng vẫn xuống nông thôn, hiển nhiên những người xem mắt trước đó đều không thành, trong lòng Thẩm Triều Triều chợt dâng lên một nỗi lo lắng, cô muốn ngăn cản Chu Lan.

Năm nay là năm 1975, dựa theo những gì sẽ xảy ra, năm 1977 sẽ khôi phục thi đại học.

Trong những ký ức chợt lóe lên trong đầu, Chu Lan đã rời khỏi vùng nông thôn thông qua kỳ thi đại học nhưng do lao động vất vả quanh năm nên sức khỏe không tốt, không có nhiều thời gian ôn tập.

Cộng thêm việc thay Chu Lan đòi lại công bằng cho cô, khiến Chu Lan trở thành cái gai trong mắt người dân các thôn xung quanh, họ cho rằng người nơi khác đến đều là sói mắt trắng, nuôi mãi không thân, lúc nào cũng có thể quay ra cắn mình.

Sau đó, bọn họ tuy không dám làm gì nhưng lại ngấm ngầm chơi xấu, có thể tưởng tượng cuộc sống khi đó của cô ấy khó khăn đến nhường nào...

Bây giờ Thẩm Triều Triều đã thay đổi được vận mệnh của mình, cô cũng hy vọng Chu Lan có thể chọn một con đường khác, có thể đạt được thành tích tốt hơn trong kỳ thi đại học, có thể vào học ở ngôi trường mình yêu thích.

Như vậy, Chu Lan sẽ không giống như trong ký ức của cô, dù nhận được giấy báo nhập học đại học, cũng chỉ nhìn một cái rồi nở nụ cười chua xót.

Nghĩ đến đây, Thẩm Triều Triều cúi đầu nhặt một viên đá tròn nhẵn dưới chân, giả vờ như đang nói chuyện phiếm, hỏi: “Cũng không phải chỉ có cách gả đi mới không phải xuống nông thôn, có thể tìm cách khác mà!”

Nghe vậy, Chu Lan nhún vai, cô ấy cũng muốn lắm chứ!

Nhưng bây giờ ngay cả người có quan hệ cũng khó tìm được việc, nhìn người ba nghiêm khắc và luôn giữ vững chính nghĩa của mình, Chu Lan chẳng còn chút hy vọng nào.

Xuống nông thôn cũng chỉ là làm ruộng, trước đây cô ấy cũng đâu phải chưa từng làm, thích ứng một thời gian là quen thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-254.html.]

Chu Lan cảm thấy rầu rĩ nghĩ ngợi nhiều cũng vô ích, chi bằng không nghĩ nữa, cứ thuận theo tự nhiên, đến đâu hay đến đó... Chỉ là nghĩ đến việc xuống nông thôn sẽ không được gặp Thẩm Triều Triều nữa, cô ấy lại hơi không nỡ.

Dù hai người mới gặp nhau lần đầu nhưng lại có cảm giác rất kỳ lạ, giống như kiếp trước là bạn tốt của nhau vậy, khiến Chu Lan cảm thấy Thẩm Triều Triều rất thân thiết, muốn gần gũi cô hơn.

DTV

Không nghe thấy Chu Lan trả lời, Thẩm Triều Triều lại nói tiếp: “Chu Lan, cậu có muốn xuống nông thôn không?”

“Tất nhiên là không muốn rồi, có điều nếu không lấy chồng thì chỉ còn cách tìm việc làm hoặc xin giấy chứng nhận tàn tật, tôi thấy hai việc này đều rất khó.”

Chu Lan vừa cười nói vừa nhìn thấy một viên đá màu hồng nhạt trong suốt, lấp lánh dưới suối, viên đá nhỏ xinh xắn như viên đá quý, cô vội đưa tay nhặt lên.

Viên đá nhỏ màu hồng nằm gọn trong lòng bàn tay, ánh nắng chiếu vào hòn đá hình thoi, phản chiếu ánh sáng lấp lánh.

Viên đá đẹp thế này rất xứng với Thẩm Triều Triều!

Tuy rất tò mò về khuôn mặt sau lớp khẩu trang của Thẩm Triều Triều nhưng nói thẳng ra như vậy thì quá đường đột, dù sao sau này họ còn nhiều thời gian bên nhau, cứ để sau này rồi nói!

Người ta vẫn nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, có đôi mắt trong veo như vậy, chắc chắn Thẩm Triều Triều là một đại mỹ nhân!

Ngay khi Chu Lan định đưa viên đá nhỏ màu hồng cho Thẩm Triều Triều xem thì Thẩm Triều Triều bỗng thốt ra một câu nói khiến cô ấy c.h.ế.t lặng: “Tôi có một suất công việc, có thể cho cậu.”

“...”

Thẩm Triều Triều ngẩng đầu nhìn Chu Lan đang có vẻ mặt ngỡ ngàng, cô mím môi, nếu không sợ dọa Chu Lan chạy mất, cô đã nói thẳng là tặng suất công việc này cho Chu Lan rồi!

Loading...