Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 251

Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:10:31
Lượt xem: 1

Bây giờ hai người không còn xa lạ như trước nữa.

Lại cùng nhau trải qua chuyện ở xưởng máy móc, quan hệ giữa hai người càng thêm gần gũi, khiến Thẩm Triều Triều tuy ngại ngùng nhưng trước mặt Cố Kỳ Việt cô lại thoải mái hơn, không còn cảm thấy gò bó nữa.

“Vậy thì chúng ta xuất phát ngay thôi, nhưng đường khá xa, chúng ta phải đi xe đạp, được không?”

“Ừ.”

Không ngờ Thẩm Triều Triều lại dễ dàng đồng ý như vậy, Cố Kỳ Việt cong mắt, khóe mắt đuôi mày lộ rõ vẻ vui mừng, cảm thấy đây là một khởi đầu rất tốt, anh vội vàng đẩy xe đạp của mình ra, lau đi lau lại.

Cuối cùng anh cẩn thận tìm một miếng đệm đặt ở yên sau.

Một khi Cố Kỳ Việt đã nghiêm túc thì sẽ rất tỉ mỉ, anh nhạy bén phát hiện ra những chi tiết nhỏ dễ bỏ sót, tích cực sửa chữa, ở chung với người như vậy sẽ cảm thấy rất thoải mái.

Đương nhiên thái độ quyết định tất cả, nếu là Cố Kỳ Việt trước kia sẽ thờ ơ với mọi người.

Thẩm Triều Triều đã chuẩn bị xong, khi cô xuống lầu, còn đang nghĩ xem nên nói với mọi người trong nhà về việc ra ngoài như thế nào, kết quả lại không thấy ai, cô đi ra sân trước thấy Cố Kỳ Việt đang đẩy xe thì lập tức hoài nghi hỏi.

“Chắc là họ ra ngoài đi dạo rồi, không cần quan tâm đến họ, lên xe nhanh lên.”

Lý do không có ai ở nhà rất đơn giản. Là không muốn làm phiền. Để tránh trở thành vật cản trên đường...

DTV

Vương Thải Hà và Diệp Phương ra ngoài đi dạo không nói, còn lôi kéo Cố Hằng đang muốn ở nhà, Cố Kỳ Việt biết rõ mọi chuyện nên đương nhiên sẽ không nói ra hết.

Vừa nói chuyện, hai người đã ra khỏi nhà, sau khi khóa cửa, Cố Kỳ Việt vỗ yên xe, rất mong chờ chuyến đi hôm nay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-251.html.]

Thẩm Triều Triều nhìn thoáng qua, có chút căng thẳng leo lên yên sau, cô đã không nhớ rõ đã bao nhiêu năm rồi mình không ngồi xe đạp.

Bây giờ được ngồi lại, khiến tâm trạng cô không khỏi kích động, cả người tràn đầy phấn khích.

Cố Kỳ Việt thấy Thẩm Triều Triều đã ngồi yên, anh không nhịn được nhìn thêm vài lần, cảm thấy dáng vẻ ngoan ngoãn chờ đợi của cô thật đáng yêu, nhưng biết nhìn lâu sẽ khiến Thẩm Triều Triều không được tự nhiên, nên anh nhanh chóng dời tầm mắt.

Cố Kỳ Việt đặt chân lên bàn đạp, xe đạp lập tức chạy!

Sự xóc nảy khi xe chạy khiến Thẩm Triều Triều vô thức nắm lấy vạt áo của Cố Kỳ Việt, sau đó thấy anh không phản ứng, cô cẩn thận nắm chặt tay, cuối cùng cũng không buông ra.

Trong lòng cô vừa chua xót vừa ngọt ngào nắm lấy vạt áo, Thẩm Triều Triều ngồi ở yên sau lắc lắc chân, nhìn cảnh vật xung quanh lướt qua nhanh chóng, cảm thấy tâm trạng rất tốt.

Cố Kỳ Việt còn tưởng Thẩm Triều Triều sẽ ôm eo mình, kết quả cô chỉ nắm lấy vạt áo khiến anh thầm thở dài trong lòng... Haiz, cứ từ từ!

Đây đã là một khởi đầu tốt rồi.

Sau đó anh càng đạp mạnh hơn, dáng người anh cao, chân dài lại có sức, đạp xe vừa nhanh vừa vững, sau khi ghé qua bưu điện gửi thư, họ nhanh chóng ra khỏi nội thành, đi về phía ngoại ô.

Cảnh vật xung quanh từ đường phố thành thị biến thành một màu xanh mươn mướt.

Tiếng gió thổi lá cây xào xạc, cùng với tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng ve kêu râm ran, là âm thanh đặc trưng của mùa hè.

Chưa đến nơi, Thẩm Triều Triều đã cảm thấy chuyến đi này nhất định sẽ rất vui vẻ.

Đang lúc Thẩm Triều Triều mỉm cười nhìn xung quanh thì đột nhiên thấy phía trước xuất hiện một chiếc xe đạp khác, cũng chở người ở yên sau.

Cố Kỳ Việt nhanh chóng vượt qua họ, sau đó, đối phương cũng đuổi theo không chậm.

Loading...