Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 246
Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:10:21
Lượt xem: 3
Còn nhớ năm đó Vương Đại Mỹ đã vừa khóc vừa ăn sống khổ qua, miệng không ngừng kêu gào sau này sẽ không bao giờ ăn nữa. Chớp mắt đã nhiều năm trôi qua, tất cả mọi người đều đã già rồi...
Trong lòng đột nhiên dâng lên cảm xúc bồi hồi, Lữ Tiểu Ny bỏ khổ qua vào miệng, chuẩn bị ôn lại chuyện xưa. Kết quả nguyên liệu vốn dĩ rất đắng ấy khi vào tay Thẩm Triều Triều lại như biến thành một thứ khác, bây giờ hoàn toàn không cảm nhận được vị đắng.
Ngược lại còn hơi giòn giòn.
Làm thế nào vậy???
Lúc hai bà lão đang mải mê thưởng thức món ngon, Thẩm Triều Triều lại hơi căng thẳng, cô không hiểu sao Lữ Tiểu Quân ngồi đối diện cứ nhìn mình chằm chằm, khiến cô cầm đũa cũng không dám gắp thức ăn.
Lúc này Thẩm Triều Triều đã tháo khẩu trang, vẻ đẹp xuất sắc khiến người ta kinh ngạc nhưng rõ ràng Lữ Tiểu Quân nhìn cô không phải vì nguyên nhân nhan sắc mà là vì điều gì khác.
Cô rất nhạy cảm với ánh mắt của người khác, cô có thể nhanh chóng phân tích được điều đó nhưng lại khiến cô khó hiểu.
Cô không quen biết Lữ Tiểu Quân mà?
Cố Kỳ Việt ngồi bên cạnh Thẩm Triều Triều, “kẻ đầu sỏ” này thấy vẻ mặt căng thẳng của cô, không dám nhúc nhích, vội vàng giơ tay gắp thức ăn cho cô, đồng thời ngước mắt nhìn khó chịu về phía Lữ Tiểu Quân.
Đã đồng ý đánh cược thì phải kiên nhẫn chờ đợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-246.html.]
Bây giờ lại nhìn chằm chằm như vậy, chẳng lẽ muốn uy h.i.ế.p đe dọa sao?
Bị Cố Kỳ Việt trừng mắt, Lữ Tiểu Quân cũng cảm thấy bất lực, ông ấy chỉ muốn xem thử người được ca ngợi hết lời rốt cuộc trông như thế nào, kết quả lại thấy Cố Kỳ Việt ra vẻ như đang bảo vệ báu vật, được rồi, ông ấy không nhìn nữa.
Nhìn dáng vẻ dịu dàng nho nhã kia, có vẻ là người rất kiên nhẫn. Người thích văn học không chắc chắn là người thông minh nhưng chắc chắn là người rất kiên nhẫn.
Nghĩ đến đây, Lữ Tiểu Quân gắp một miếng thịt gà hầm, kết quả là ngay sau đó phải mở to hai mắt kinh ngạc, mặc dù đã nghe mẹ mình nhắc đến tài nấu nướng của Thẩm Triều Triều rất giỏi, cũng từng được ăn thử một số loại bánh ngọt nhưng người ta thường nói trăm nghe không bằng một thấy.
Làm bánh ngọt ngon chưa chắc đã nấu ăn ngon. Thế nhưng sau khi nếm thử, cho dù có là trái với lương tâm cũng không thể nói là không ngon...
Mặc dù ông ấy không phải người ham ăn, nhưng lúc này cũng không nhịn được ăn thêm một bát cơm. Trong lòng ông ấy thầm nghĩ, với tài nấu nướng này của Thẩm Triều Triều, đừng nói là đánh cược, cho dù có mượn sách cũng được. Không có việc gì thì đến nhà chơi là được rồi.
Chỉ là chưa kịp để Lữ Tiểu Quân có cơ hội, vừa ăn cơm xong, Cố Kỳ Việt đã dẫn Thẩm Triều Triều rời đi, trên đường về nhà, Thẩm Triều Triều tò mò hỏi: “Chú Lữ... Sao chú ấy cứ nhìn chằm chằm vào em như vậy, có chuyện gì sao?”
DTV
Đối với việc này, Cố Kỳ Việt cũng không muốn giấu diếm, nhưng trước khi nói, anh cần phải “dọn đường” một chút: “Không có chuyện gì lớn, chỉ là chú ấy có một kho sách riêng, được cất giấu rất kín đáo, không ai phát hiện ra, bên trong kho sách có rất nhiều sách đã ngừng xuất bản, còn có cả những cuốn sách cổ...”
“!!”
Chưa để Cố Kỳ Việt nói hết câu, hai mắt Thẩm Triều Triều đã sáng lên, ngẩng đầu nhìn anh đầy mong đợi. Là một người yêu thích đọc sách, cô vốn không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của một kho sách riêng, đặc biệt là trong những năm gần đây, vì nhiều lý do, rất nhiều sách đã bị thiêu hủy, hoàn toàn biến mất trong biển lửa, các loại sách có thể đọc trên thị trường ngày càng ít đi khiến người ta đau lòng tiếc nuối nhưng lại bất lực.