Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 242

Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:10:13
Lượt xem: 2

Trên đường đi, hai người không nói gì, bầu không khí yên tĩnh nhưng không hề gượng gạo khiến cho trái tim đang bối rối bất an của Thẩm Triều Triều dần bình tĩnh lại, sức lực dưới chân cũng dần khôi phục nhưng cô vẫn không buông tay, muốn tham lam nắm thêm một lúc nữa.

“Triều Triều?”

Đột nhiên nghe thấy có người gọi tên mình, Thẩm Triều Triều hơi chột dạ vội vàng buông tay ra, may mà lúc này đang đeo khẩu trang che khuất hơn nửa khuôn mặt, có thể che giấu biểu cảm.

Còn Vương Thải Hà thì với vẻ mặt lo lắng bước nhanh tới, miệng nói: “Ôi chao, sao con lại chạy đến đây thế, suýt nữa hù c.h.ế.t bà rồi.”

Vất vả lắm mới thoát khỏi đám người đeo bám kia, Vương Thải Hà vốn nghĩ rằng sẽ nhanh chóng đuổi kịp.

Kết quả là bà ấy đi về phía trước rất lâu nhưng trên đường đi lại không thấy bóng dáng Thẩm Triều Triều đâu. Tiếp tục đi về phía trước nữa thì sẽ đến nhà Lữ Tiểu Ny...

Triều Triều ngày thường không thích ra ngoài, chẳng lẽ bị lạc đường rồi sao! Hay là gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn?

Dù sao thì Thẩm Triều Triều không giống người bình thường, không chỉ xinh đẹp mà còn nhút nhát, để con bé một mình ở bên ngoài thật sự rất nguy hiểm!

Vương Thải Hà càng nghĩ càng lo lắng, nào còn tâm trí đến nhà bạn, vội vàng quay lại đường cũ tìm người. May mà không phải tìm kiếm quá lâu, ngay tại chỗ rẽ đã nhìn thấy Cố Kỳ Việt, vóc dáng anh cao lớn nổi bật giữa đám đông, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra.

Cũng chính nhờ cái liếc mắt này, Vương Thải Hà vốn định tìm Cố Kỳ Việt giúp đỡ tìm người đã nhìn thấy Thẩm Triều Triều, lúc này hai người đang đứng sát cạnh nhau rất thân mật, hoàn toàn không để ý đến việc bây giờ đang ở trên đường lớn, khiến cho Vương Thải Hà nhìn thấy cũng chỉ biết bất đắc dĩ.

Hừ! Bà ấy lo lắng vô ích rồi.

DTV

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-242.html.]

Người trẻ tuổi bây giờ còn học được cách “dương đông kích tây”…Tên nhóc thối Cố Kỳ Việt này rõ ràng thời gian này ở nhà rất ít, hại bà ấy còn lo lắng có phải cháu của bà ấy lại làm chuyện gì ngu ngốc không.

Kết quả, rõ ràng sau khi lợn học được cách ăn bắp cải thì không dừng lại được nữa.

Vốn không cần bọn họ lo lắng.

Lặng lẽ quan sát một lúc, thấy hai người vẫn chưa có ý định tách ra, vì để tránh bị người khác báo cáo vấn đề tác phong, bà ấy chỉ đành phải tiến lên “đánh uyên ương.”

Bị bà nội cắt ngang, Cố Kỳ Việt bất đắc dĩ thở dài trong lòng, cánh tay vừa rồi bị Thẩm Triều Triều nắm lấy buông xuống, bàn tay anh vô thức nắm chặt, như muốn níu giữ sự thân mật vừa vụt mất, ngoài miệng vẫn nói: “Là con gọi Triều Triều đến nói chuyện phiếm thôi ạ, lát nữa hai người muốn đi đâu thì con đưa đi.”

Không muốn để bà nội lo lắng, Cố Kỳ Việt bèn nói dối cho qua chuyện, sau đó chuyển chủ đề.

Thẩm Triều Triều bên cạnh cũng có suy nghĩ như vậy, bà nội có bệnh tim, vẫn nên tránh làm bà ấy sợ hãi... Sau đó, cô có thể bảo Cố Kỳ Việt đưa mình đến đồn cảnh sát, tìm ra kẻ bám theo!

“Là nhà bà Lữ của con đấy, họ gửi đến rất nhiều đồ ngon, bảo Triều Triều qua đó nấu cơm cho đỡ ghiền, con cũng muốn đi theo sao? Không sợ chú Lữ à?”

“...”

Không ngờ lại là nhà bà Lữ!

Cố Kỳ Việt im lặng một lúc, cuối cùng vẫn gật đầu, dù sao cũng không phải ngày nào cũng đến, thỉnh thoảng đến một hai lần cũng không sao, vì đồ ăn ngon và Thẩm Triều Triều, anh muốn đi!

Nói đến bà Lữ, Cố Kỳ Việt cũng không xa lạ gì, bà ấy là một bà cụ nóng tính.

Loading...