Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 233

Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:43:55
Lượt xem: 0

Mọi người lập tức tìm kiếm, chẳng mấy chốc đã tìm thấy người vừa lên tiếng. Một người đàn ông trung niên bị mọi người đẩy ra.

Cố Kỳ Việt đứng trên đài cụp mắt nhìn xuống, là kiểu người thường lẫn vào đám đông, anh không quen biết, so với những người khác đang phẫn nộ, ông ta lại rất bình tĩnh, thậm chí còn có tâm trạng suy nghĩ lung tung.

Lúc nãy ở hậu trường, Lâm Kiều nói anh sẽ gặp xui xẻo, thì ra là chuyện này! Nói như vậy, Lâm Kiều đã nghe phong thanh, muốn nhắc nhở anh?

Đối với việc này, Cố Kỳ Việt không biết nên nói gì, muốn nhắc nhở thì cứ nói thẳng, đừng có bày ra vẻ mặt như muốn đánh nhau khiêu khích…

Nếu lúc đó không phải nhận ra Lâm Kiều xuất thân là quân nhân, anh cũng chẳng muốn đôi co làm gì, nếu là người khác, anh đã sớm cho một trận rồi.

Hơn nữa có gì thì cứ nói thẳng, không cần phải lôi chuyện cũ ra làm gì. Như vậy ngoài việc chọc tức anh thì chẳng còn tác dụng gì khác…

Nhìn là biết Lâm Kiều chỉ biết luyện tập chứ đầu óc thì chẳng được nhanh nhạy cho lắm.

Chỉ trong chớp mắt, Cố Kỳ Việt đã nghĩ rất nhiều điều, khi hoàn hồn, người đàn ông trung niên kia vẫn đang lớn tiếng kêu la: “Các người bị lừa rồi, tôi phải mạo hiểm lắm mới dám đứng đây nói ra sự thật!”

Giọng nói lớn đến mức khiến người xung quanh cảm thấy chói tai, Thẩm Triều Triều lo lắng, nắm chặt góc áo.

Người này đang nói hươu nói vượn, Cố Kỳ Việt không hề lừa gạt mọi người, vết thương do tên kia gây ra vẫn còn đó… Không phải Cố Kỳ Việt bắt được bọn chúng, chẳng lẽ là ông ta sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-233.html.]

Mặc dù biết rõ sự thật nhưng cô vẫn lo lắng. Hôm nay là ngày vui của Cố Kỳ Việt, anh sẽ không bị ảnh hưởng chứ?

Trong lòng lo lắng, Thẩm Triều Triều ngước mắt nhìn lên sân khấu, lại thấy Cố Kỳ Việt không hề bị ảnh hưởng, ngược lại miệng còn nhếch lên nụ cười đầy ẩn ý, rất nhanh đã nhận ra ánh mắt của cô, anh quay đầu nhìn sang, nháy mắt với cô.

Hành động đó đã xua tan nỗi lo lắng trong lòng Thẩm Triều Triều, bàn tay đang nắm chặt góc áo cũng từ từ buông lỏng.

Cô không nhịn được mà mỉm cười, cố gắng kìm nén nhưng không thành công, nụ cười dần dần hiện rõ trên khuôn mặt, đôi mắt long lanh nhìn Cố Kỳ Việt, chờ đợi anh tự mình hóa giải nguy cơ!

DTV

“Cố Kỳ Việt là một tên lừa đảo, cậu ta lừa gạt mọi người, bề ngoài thì nói là triệt phá băng nhóm buôn người nhưng thực chất thì sao? Trước kia cậu ta là một tên côn đồ hung ác, loại người như vậy làm sao có thể có lương tâm chứ, không chừng là quen biết với băng nhóm buôn người, cho nên mới…”

“Tôi đúng là một thanh niên không có chí tiến thủ và thất nghiệp.”

Cố Kỳ Việt đứng trên đài không hề hét lớn như người đàn ông trung niên kia nhưng giọng nói vẫn rất vang dội, hai cụm từ “không có chí tiến thủ” và “thất nghiệp” vừa thốt ra, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Dù sao một người anh hùng được mọi người kính ngưỡng, cho dù có nghĩ thế nào cũng không thể nào liên quan đến những từ ngữ này. Thế mà bây giờ lại được kết nối với nhau~

Nghe Cố Kỳ Việt nói vậy, người đàn ông trung niên kia mừng rỡ, ông ta càng thêm hăng hái: “Nghe thấy chưa, ngay cả cậu ta cũng tự mình thừa nhận, tôi nói đúng mà!”

Thấy mọi người bắt đầu trở nên hỗn loạn, các vị lãnh đạo ngồi ở hàng ghế đầu cũng không thể ngồi yên, trong đó, thị trưởng Lý Nam đẩy gọng kính, không giống những người khác đang lo lắng mà là nhướn mày đầy thích thú.

Người cháu trai này của Bạch Tuyền thật thú vị!

Loading...