Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 230
Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:43:49
Lượt xem: 1
Nghĩ đến Thẩm Triều Triều, tâm trạng u ám của Cố Kỳ Việt vơi đi phân nửa, lông mày cũng giãn ra, giờ anh không còn là cậu bé năm xưa nữa, anh đã có đủ khả năng để đối mặt với mọi thứ.
Sẽ không ai có thể quản thúc anh, cũng sẽ không ai có thể cướp đi tự do của anh.
DTV
Sau khi Cố Kỳ Việt bình tĩnh lại, Lâm Kiều biết mình đã lỡ lời, trong mắt anh ta hiện lên vẻ thất vọng, sau đó không tiếp tục nữa, im lặng trở về chỗ ngồi.
Năm đó, khi anh ta nhập ngũ, Cố Kỳ Việt đã rất nổi tiếng ở quân khu, bản thân anh ta cũng rất tò mò về cậu thiếu niên nhỏ tuổi hơn mình này.
Anh ta từng nhân lúc rảnh rỗi lén đi xem Cố Kỳ Việt, kết quả lại nhìn thấy cảnh Cố Kỳ Việt đánh nhau với người khác.
Từng đ.ấ.m từng đ.ấ.m cực kỳ hung ác, giống như dã thú vật lộn trong rừng rậm. Đến khi đánh người ta ngất đi, bản thân cũng bị thương không nhẹ, Cố Kỳ Việt vẫn lắc lư đứng dậy, lập tức ngước mắt nhìn, ánh mắt hung ác khiến Lâm Kiều sợ tới mức sau lưng toát mồ hôi lạnh. Ký ức vẫn còn mới mẻ như vậy!
Từ trong ký ức trở lại hiện thực, Lâm Kiều lại nghĩ tới ánh mắt vừa rồi chạm nhau, so với ánh mắt năm đó, bây giờ Cố Kỳ Việt trở nên bình thản hơn, không còn tử khí âm trầm nữa.
Thật ra thay đổi như vậy cũng tốt, mỗi người đều phải hướng về phía trước.
Lâm Kiều nhắc tới chuyện quân khu Tây Bắc cũng muốn nhân cơ hội kết giao, kết quả bị anh phá hỏng... Tuy Cố Kỳ Việt rời đi đã nhiều năm nhưng những kỷ lục trước kia ở quân khu rất ít người có thể phá vỡ.
Là binh cũ nhắc tới thì cảm thán, binh mới nhắc tới thì sùng bái, là nhân vật chỉ tồn tại trong truyền thuyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-230.html.]
“Bây giờ mời Lâm Kiều của đội vận chuyển thành phố Giang Lâm lên đài diễn thuyết, về việc anh ấy đã dũng cảm chiến đấu với bọn ác ôn như thế nào, bảo vệ tài sản quan trọng của quốc gia, mọi người hãy vỗ tay hoan nghênh!”
Nghe thấy trên đài gọi tên mình, lúc này Lâm Kiều cũng không còn thời gian nghĩ chuyện khác.
Anh ta hít sâu một hơi, lập tức nở nụ cười đã luyện tập rất lâu, bước chân vững vàng đi lên sân khấu, khóe mắt liếc thấy Cố Kỳ Việt lại quay đầu lại, sau đó nhắm mắt dưỡng thần.
Những người khác ngồi bên cạnh càng không dám trêu chọc anh, lúc này ai nấy đều ngồi im lặng dùng ánh mắt giao tiếp với nhau.
Sau khi từng người lên đài, không lâu sau, cuối cùng cũng đến lượt Cố Kỳ Việt lên phát biểu!
Bởi vì là đối tượng được quan tâm đặc biệt của đại hội khen thưởng lần này, Cố Kỳ Việt còn chưa xuất hiện, người dẫn chương trình đã dùng giọng điệu đầy hào hứng kể về chuyện Cố Kỳ Việt chiến đấu với băng nhóm buôn người, cuối cùng dù bị thương nhưng vẫn kiên quyết đưa tội phạm đến đồn cảnh sát, giải cứu được những người phụ nữ bị lừa bán, đồng thời cũng cứu vãn nhiều gia đình khỏi cảnh tan cửa nát nhà.
Người dẫn chương trình ăn nói rất lưu loát, nhanh chóng khuấy động bầu không khí toàn trường. Tiếng hoan hô và tiếng vỗ tay không ngớt.
Trên gương mặt mọi người đều lộ vẻ phấn khích, đồng thanh hô vang hai chữ “anh hùng.”
Cố Kỳ Việt đang đứng sau tấm màn chờ đợi lên sân khấu nghe thấy, bất đắc dĩ giật giật khóe miệng, anh cảm thấy mọi người đang thần thánh hóa mình… Lúc đó anh chỉ đánh nhau với bọn chúng mà thôi.
Nếu không phải Lưu Tư Viễn bị kết án tù treo kia tìm băng nhóm buôn người đến chặn đường thì cũng sẽ không thành ra như bây giờ, nói đi cũng phải nói lại, một phần nhỏ công lao cũng là nhờ Lưu Tư Viễn.