Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 229

Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:43:47
Lượt xem: 2

Đến lúc đó anh sẽ tạo dáng đẹp trai một chút, chắc chắn sẽ thu hút được sự chú ý của Thẩm Triều Triều…

Từ sau khi áp dụng “cao kiến” của anh Cường, phát hiện ra Thẩm Triều Triều nhìn mình đến đỏ mặt, Cố Kỳ Việt cảm thấy mình đã tìm ra được cách!

Nếu anh đã có điều kiện thì đương nhiên phải tận dụng triệt để!

Chờ sau này anh sẽ tìm cơ hội khoe dáng…

Nhân vật chính của đại hội biểu dương lần này là Cố Kỳ Việt nhưng ngoài anh ra còn có những thanh niên ưu tú khác cần được biểu dương…

Vì vậy khi Cố Kỳ Việt bước vào hậu trường, có mấy người đàn ông đã đến từ sớm, họ nhìn anh bằng ánh mắt dò xét.

Một người trong số đó bỗng cười nhạo, không chút lịch sự nói với Cố Kỳ Việt: “Cậu chính là Cố Kỳ Việt à, hôm nay cẩn thận, cậu sẽ gặp xui xẻo đấy!”

Cố Kỳ Việt nghe vậy thì nhìn sang, chỉ thấy người vừa nói là một người đàn ông đầu đinh, dáng người cao lớn, đôi mắt hẹp dài, khi nhìn thẳng vào mắt người khác sẽ tạo cảm giác rất áp bức, trông có vẻ khó gần.

Nhìn tư thế đứng nghiêm nghị của đối phương, Cố Kỳ Việt chợt cảm thấy rất quen thuộc, anh khẽ “chậc” một tiếng, lập tức không muốn để ý đến người này nữa.

Tuy nhiên người vừa nói chuyện lại không biết điều, dưới ánh mắt chờ xem kịch hay của những người khác, anh ta chủ động tiến đến trước mặt Cố Kỳ Việt, nở nụ cười gượng gạo, nói: “Xin chào, tôi là Lâm Kiều, đội vận tải thành phố Giang Lâm.”

Vẻ mặt tự nhiên như quen biết từ lâu của Lâm Kiều khiến Cố Kỳ Việt im lặng một lát. Cuối cùng anh vẫn gật đầu với Lâm Kiều, lạnh nhạt đáp: “Tôi là Cố Kỳ Việt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-229.html.]

Có thể thấy Lâm Kiều không phải là người hay cười nên lúc này nụ cười của anh ta có phần gượng gạo, khiến Cố Kỳ Việt chỉ muốn nói thẳng là nếu không muốn cười thì đừng cười nữa. Trông gớm c.h.ế.t đi được!

May mà bình thường anh không phải người keo kiệt nụ cười, chứ nếu mà cười như vậy thì chắc Thẩm Triều Triều đã sợ mà bỏ chạy rồi.

“Tôi biết cậu, phải nói là cả quân khu Tây Bắc đều biết…”

“Này… Lâm Kiều đúng không, trước hết, chúng ta chỉ gặp mặt lần đầu, thứ hai, tôi không muốn nhắc đến chuyện quá khứ, cuối cùng, xin anh tránh xa tôi một chút.”

Vừa nhìn thấy tư thế đứng của Lâm Kiều, Cố Kỳ Việt đã đoán được nghề nghiệp trước đây của anh ta, bây giờ nghe anh ta nói, quả nhiên không sai, Lâm Kiều là quân nhân xuất ngũ, hơn nữa còn xuất ngũ từ khu vực do ông nội anh, Cố Cảnh Lâm quản lý.

Cho dù không ngắt lời Lâm Kiều, Cố Kỳ Việt cũng có thể đoán được anh ta muốn nói gì, chắc chắn là muốn nhắc đến những chuyện hồi anh còn là “ông tướng con” ở quân khu, chuyện như thế này có gì hay ho mà ôn lại. Cũng chẳng phải chuyện gì đáng để tự hào.

Thật phiền phức! Anh không muốn nghe bất cứ điều gì liên quan đến quân khu hay bất kỳ ai ở đó.

Cố Kỳ Việt cau mày, sau khi lạnh lùng nói xong, đúng lúc người dẫn chương trình trên sân khấu lên tiếng.

“Chào các đồng chí, hôm nay là một ngày đặc biệt, chúng ta long trọng tổ chức đại hội biểu dương những cá nhân tiêu biểu của thành phố Giang Lâm, đất nước ta đang trên đà phát triển mạnh mẽ, rất cần…”

Tiếp theo là phần người dẫn chương trình lần lượt mời từng người lên sân khấu, Cố Kỳ Việt cố gắng kiềm chế cảm xúc đang dâng trào, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

May mà anh là người lên sân khấu cuối cùng. Vẫn còn đủ thời gian để anh bình tĩnh lại.

DTV

Nếu không phải nghĩ đến việc Thẩm Triều Triều đang ngồi ở bên dưới, Cố Kỳ Việt đã muốn bỏ đi cho rồi, anh đưa tay lên xoa nhẹ chiếc phong bì đang để trong túi áo, chiếc phong bì tuy mỏng manh nhưng lúc này trong lòng anh nó lại nặng trĩu, giống như có một lớp lá chắn trong suốt bao bọc lấy trái tim anh, chặn đứng mọi sự công kích đầy ác ý.

Loading...