Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 223

Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:43:36
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô từ từ ngồi xuống đất, đưa tay lên xoa ngực, vẻ mặt ngơ ngẩn.

Sau đó không biết nhớ đến chuyện gì, hai má cô lại từ từ đỏ ửng lên, Thẩm Triều Triều vội vàng đưa hai tay lên ôm mặt, cố gắng hạ nhiệt.

Trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh Cố Kỳ Việt mồ hôi thấm ướt vạt áo, cô bỗng thấy đầu mình nóng đến mức sắp bốc khói đến nơi.

Hay là đi tưới hoa vậy! Làm việc nhiều vào là hết nghĩ lung tung.

Thẩm Triều Triều cảm thấy không thể nghĩ tiếp nữa, bèn xách bình tưới đi tưới hoa, xong xuôi đâu đấy lại vào bếp, chuyên tâm nấu một nồi chè, múc một bát ít rồi bưng lên tầng hai.

Ban đầu cô định bưng thẳng vào phòng bà Vương nhưng không ngờ...

“Bà nội, sao bà lại ra ngoài này, chân bà không sao chứ?”

Vừa lên lầu, Thẩm Triều Triều đã thấy Vương Thải Hà đang ngồi trên ghế ở ban công, cô vội vàng hỏi han rồi bước nhanh đến.

Vất vả lắm Vương Thải Hà mới ra ngoài hóng gió một lát, nghe vậy thì giật thót mình, ánh mắt bắt đầu lảng tránh.

Chân bà ấy chỉ bị rạn xương nhẹ, giờ đã khỏi hẳn rồi, bây giờ chỉ là giả vờ chưa khỏi thôi...

DTV

Trước đây, Vương Thải Hà lúc nào rảnh rỗi cũng ra ngoài đi dạo, bây giờ ngày nào cũng bị nhốt trong phòng, chẳng khác nào ngồi tù.

Phạm nhân trong tù còn được ra ngoài hóng gió!

Bà ấy sắp không chịu nổi nữa rồi.

Có điều thằng cháu trai tốt của bà ấy sao đến giờ vẫn chưa có tiến triển gì vậy?

Chẳng lẽ nó nghĩ chỉ cần nói vài lời ngon tiếng ngọt là có thể rước người đẹp về dinh sao?

Ngây thơ quá!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-223.html.]

Nghĩ đến đây, Vương Thải Hà vội vàng xua tay với Thẩm Triều Triều, bảo mình không sao: “Gần thế này, có thể xảy ra chuyện gì chứ! Triều Triều, con đang bưng gì thế?”

Vương Thải Hà rất thính mũi, Thẩm Triều Triều vừa lại gần là bà ấy đã ngửi thấy mùi ngọt.

Người già rồi, lại càng thích ăn ngọt, tiếc là do vấn đề sức khỏe nên không thể ăn nhiều... Nếu không, Vương Thải Hà cảm thấy mình có thể ăn hết cả nồi, hồi trẻ bà ấy ăn rất khỏe.

Nếu không thì sao bà ấy có thể khỏe đến mức dùng gậy đánh ngất xỉu tên quỷ Nhật kia được?

Thấy Vương Thải Hà cố tình lái sang chuyện khác, Thẩm Triều Triều chỉ biết cười trừ, sau đó không nói gì thêm nữa, đưa bát chè cho bà ấy, Vương Thải Hà vui vẻ nhận lấy.

Từ khi Triều Triều về, bà ấy cũng béo lên không ít!

Vừa định ăn thì Vương Thải Hà bỗng nhớ ra chuyện gì đó, vội vàng lấy một cuốn album ở bên cạnh ra, cười nói: “Con ngồi xuống với bà một lát đi, xem ảnh thằng nhóc thối kia hồi bé nào?”

“!”

Thẩm Triều Triều kinh ngạc trợn tròn mắt, Cố Kỳ Việt hồi bé... Trong đầu cô bất giác hiện lên hình ảnh Cố Kỳ Việt phiên bản thu nhỏ, lười biếng chẳng muốn động đậy.

Nghĩ đến đây, Thẩm Triều Triều bỗng thấy hứng thú, cô gật đầu rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Vương Thải Hà.

Nhận lấy cuốn album, Thẩm Triều Triều tò mò mở ra, vừa nhìn đã thấy một em bé bụ bẫm trong ảnh, đeo khóa trường mệnh và vòng bạc, trông vô cùng đáng yêu.

Chỉ là... Sao không cười vậy?

Thẩm Triều Triều lật liên tiếp mấy trang, Cố Kỳ Việt lớn dần theo thời gian nhưng trên gương mặt vẫn là vẻ lạnh nhạt, trông giống như bị ép chụp ảnh vậy.

Vương Thải Hà vừa ngồi ăn canh ngọt vừa nhìn ra Thẩm Triều Triều đang thắc mắc điều gì, bà ấy bèn tung chiêu: “Con cũng nhận ra rồi đúng không? Tiểu Việt chẳng có tấm ảnh nào cười cả, con biết vì sao không?”

Thẩm Triều Triều thành thật lắc đầu.

Bây giờ Cố Kỳ Việt thay đổi rất nhiều, khác với nụ cười mỉa mai hay trêu chọc trước kia, nụ cười của anh bây giờ đã trở nên dịu dàng và rạng rỡ đồng thời cũng rất nồng nhiệt, khiến người ta không thể chống đỡ nổi.

Loading...