Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 220
Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:43:30
Lượt xem: 1
Quần áo mùa hè khá mỏng, lúc này khi chảy mồ hôi, vải dính sát vào người anh, phác họa ra những đường cong rõ nét khiến người ta đỏ mặt ngay từ cái nhìn đầu tiên... May mà là ở vườn sau nhà họ Cố, nếu để người khác nhìn thấy thì nguy rồi!
Thẩm Triều Triều nghĩ đến những điều này, ánh mắt vẫn chưa dời đi.
Cô cảm thấy Cố Kỳ Việt không chỉ là một cái móc treo quần áo rất đẹp mà còn là một người mẫu vô cùng xuất sắc.
Thẩm Triều Triều không chỉ biết vẽ tranh thủy mặc, cô cũng biết phác họa nhân vật... theo phong cách tả thực, giống như in ảnh, có thể vẽ rất chân thực.
Vì vậy lúc này cô chăm chú quan sát, để sau này dễ dàng hồi tưởng lại.
Thẩm Triều Triều định vẽ một bức tranh Cố Kỳ Việt.
Mà khi Cố Kỳ Việt nhận ra có ánh mắt nhìn mình, lập tức biết cơ hội đã đến, anh giả vờ buông tạ đá trong tay xuống một cách tự nhiên, sau đó cố ý quay người về phía Thẩm Triều Triều. Phải để cô nhìn thật rõ ràng, rồi lại giơ tay nắm lấy góc áo kéo lên, lúc lau mồ hôi, cơ bụng săn chắc lộ ra bên ngoài.
Lúc làm động tác này, đừng thấy Cố Kỳ Việt càng tỏ ra ung dung tự tại nhưng thực ra động tác rất cứng nhắc, trái tim đập thình thịch, thậm chí anh còn đang nghĩ nghe theo lời khuyên của anh Cường có phải hơi ngốc không. Chỉ là vén áo lên để lộ bụng mà thôi, có tính là gì đâu?
Trong lúc Cố Kỳ Việt đang thấp thỏm trong lòng, Thẩm Triều Triều đứng ngây người tại chỗ thì mặt càng lúc càng đỏ, đợi đến khi kịp phản ứng, cô cũng không quan tâm gì khác nữa, vội vàng xoay người, không dám nhìn Cố Kỳ Việt nữa.
Cô đưa hai tay lên che mặt, cảm nhận nhiệt độ nóng ran vẫn chưa tan đi.
Thái độ dành cho nghệ thuật đã thay đổi, khiến bây giờ cô không dám nhìn thẳng Cố Kỳ Việt.
“Thẩm Triều Triều, em đến tưới hoa sao?”
Ngay lúc Thẩm Triều Triều cảm thấy đầu óc choáng váng, giọng nói của Cố Kỳ Việt đột nhiên vang lên khiến Thẩm Triều Triều bối rối, cơ thể nhanh hơn não bộ một bước, cô cầm bình tưới chạy mất.
DTV
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-220.html.]
Bây giờ cô chỉ muốn chạy!
Chỉ có điều kế hoạch chạy trốn bất thành... Cố Kỳ Việt nhanh chóng chặn đường cô, khiến Thẩm Triều Triều không chú ý đ.â.m thẳng vào người anh, dù muốn dừng lại cũng vô ích, cuối cùng cô vẫn ngã vào lòng Cố Kỳ Việt.
Cô vô thức đưa tay muốn túm lấy thứ gì đó, kết quả cô lại túm được...
Tim Thẩm Triều Triều đập loạn xạ, vội vàng rụt tay về như bị điện giật, giọng nói khô khốc: “Lát nữa em quay lại tưới, em vừa nhớ ra phải vào bếp nấu chè, anh cứ tiếp tục tập đi!”
Nói xong, Thẩm Triều Triều chỉ cảm thấy trong lòng bàn tay vẫn còn lưu lại cảm giác từ lồng n.g.ự.c của Cố Kỳ Việt, tai cô đỏ bừng, bây giờ lan xuống cả cổ.
Có điều đã chuẩn bị lâu như vậy, sao Cố Kỳ Việt có thể để Thẩm Triều Triều chạy thoát?!
Anh đưa tay cầm lấy bình tưới trong tay Thẩm Triều Triều, vòi hoa sen dài lúc này trở thành công cụ ngăn cản tự nhiên khiến Thẩm Triều Triều không cách nào di chuyển.
“Vừa gặp anh đã muốn đi? Thẩm Triều Triều, em ghét anh đến vậy sao?”
Cố Kỳ Việt hơi cúi người nhìn Thẩm Triều Triều, giọng điệu hơi uất ức nhưng trên gương mặt anh lại nở nụ cười, đôi mắt hoa đào ánh lên ý cười. Có vẻ anh Cường nói cũng có lý.
Nhìn Thẩm Triều Triều bây giờ thẹn thùng đỏ mặt, anh cảm thấy trong lòng ngọt ngào.
Vừa rồi nhìn từ xa đã thấy rất thu hút rồi, huống chi bây giờ đang đứng trước mặt, sau khi tiếp xúc gần, Thẩm Triều Triều càng cảm thấy đầu óc choáng váng.
Dù cách một lớp áo cô vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng.
Tại sao cơ bắp của Cố Kỳ Việt lại rõ ràng như vậy?