Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 213

Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:43:16
Lượt xem: 5

Số hoa này cũng đã được trồng được một thời gian, bây giờ cây cối đều xanh um tươi tốt. Những nụ hoa cũng bắt đầu hé nở, chỉ vài ngày nữa thôi là sẽ có cả vườn hoa rực rỡ!

Phụ nữ thường thích những thứ xinh đẹp, Thẩm Triều Triều cũng không ngoại lệ, hơn nữa đây lại là hoa do chính tay cô trồng nên lại càng mong chờ hơn.

Lúc ở nhà mình, do diện tích có hạn nên cô chỉ trồng dược liệu và rau cỏ là hết đất rồi.

Cô chỉ có thể trồng hoa trong chậu, tuy cũng rất đẹp nhưng so với việc có cả một vườn hoa thì vẫn thiếu một chút gì đó...

Năm nay chính sách cũng thoải mái hơn, không còn gắt gao như những năm trước, nên trồng hoa cũng không bị chụp mũ là tư bản nữa.

Những điều này cô đều phải hỏi kỹ Diệp Phương, sau khi được xác nhận là không có vấn đề gì mới dám trồng. Tránh gây ra rắc rối không đáng có.

Thẩm Triều Triều thay bộ đồ lao động, đội chiếc mũ rơm mà bà Vương tặng, chiếc mũ được đan rất vừa vặn với cô. Thẩm Triều Triều rất thích nó, cô đưa tay chỉnh lại vành mũ, sau đó đi ra vườn.

Trước đó, do nhà họ Cố vội vàng lo cứu Cố Kỳ Việt, thêm vào đó bà Vương lại bị thương phải nằm viện nên cũng không có ai chăm sóc vườn, may mà có thư ký Vương Hồng Quân của xưởng sắt thép thỉnh thoảng qua tưới nước nên vườn cây mới không c.h.ế.t khô.

Nhưng cũng có một vài cây hoa cỏ yếu ớt bị chết, đồng thời cỏ dại cũng mọc lên rất nhiều.

Vì vậy ngay ngày thứ hai khi trở về nhà họ Cố, Thẩm Triều Triều đã chuẩn bị tinh thần nhổ cỏ, với diện tích vườn rộng lớn thế này thì đây quả là một công việc vô cùng vất vả. Nhưng khi Thẩm Triều Triều ra vườn thì thấy cỏ dại đã được nhổ sạch sẽ.

Sau khi được tưới nước đầy đủ, hoa cỏ lúc này đang vươn mình trong nắng sớm, trên những tán lá xanh mướt còn đọng lại vài hạt sương long lanh.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Thẩm Triều Triều không cảm thấy vui mừng mà ngược lại còn mím chặt môi.

Rõ ràng không phải là do “nàng tiên ốc” nào cả, mà là Cố Kỳ Việt đang cố gắng lấy lòng cô đây.

Nhưng ở trong đồn cảnh sát lâu như vậy, người bình thường đều sẽ cảm thấy mệt mỏi rã rời, chẳng lẽ Cố Kỳ Việt không thấy mệt sao?

Nhìn anh lúc nào cũng tràn đầy năng lượng như vậy, thật là khác thường. Thẩm Triều Triều cảm thấy cần phải nói chuyện rõ ràng với anh.

Nhưng... Mỗi lần đối diện với đôi mắt sáng lấp lánh của Cố Kỳ Việt, Thẩm Triều Triều lại không thể mở lời, chỉ có thể lúng túng quay mặt đi, thế nên chuyện này cứ thế bị trì hoãn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-213.html.]

Cũng may là Cố Kỳ Việt cũng không phải người bằng sắt, thấy sắc mặt anh không tốt, Diệp Phương lập tức ép anh nghỉ ngơi vài ngày, rất nhanh sau đó tinh thần anh đã hồi phục.

Và lại tiếp tục tìm cách tiếp cận cô.

Nghĩ đến đây, Thẩm Triều Triều lại thấy đau đầu, không phải cô thấy Cố Kỳ Việt phiền mà là nếu cứ tiếp tục thế này thì có lẽ cô sẽ mềm lòng.

Bây giờ Cố Kỳ Việt đã không còn vẻ lười biếng, tuỳ tiện trước mặt cô nữa, mà ngược lại rất nhiệt tình, giống như một chú cún con đang cố gắng lấy lòng chủ nhân. Hoàn toàn khác với hình tượng một kẻ ác bá khét tiếng mà mọi người thường đồn đại, cũng khác với vẻ lạnh nhạt trước kia.

Sự thay đổi này khiến Thẩm Triều Triều rất tò mò, cho dù không muốn để ý đến nhưng cô vẫn không nhịn được mà chú ý. Cô muốn tìm hiểu xem rốt cuộc Cố Kỳ Việt đang nghĩ gì.

Nhưng suy nghĩ này rất nguy hiểm, nếu không cẩn thận sẽ khiến cô càng thêm rung động.

Nghĩ đến Cố Kỳ Việt khiến cô vừa bực mình vừa không thể phớt lờ, Thẩm Triều Triều đi vào vườn, trải qua những ngày tháng được chăm sóc cẩn thận, hoa cỏ đã tươi tốt trở lại.

Hôm nay chắc chắn sẽ là một ngày khiến người ta vui vẻ! Thẩm Triều Triều nhìn vườn hoa, đã có hơn mười cây nở hoa, những bông hoa màu hồng tím rung rinh trước gió, nổi bật giữa vườn cây xanh mướt.

Giờ khắc này Thẩm Triều Triều đã quên hết mọi thứ, trên khuôn mặt cô lộ rõ vẻ vui sướng, đôi mắt sáng lấp lánh.

Cô bước nhanh về phía vườn hoa, tránh giẫm lên những cây hoa khác, ngồi xổm xuống bên cạnh những bông hoa đang khoe sắc, đưa tay khẽ chạm vào những cánh hoa mềm mại. Khuôn mặt xinh đẹp lộ ra nụ cười ngây ngô.

Hoa cô trồng đã nở rồi.

Tuy chỉ im lặng ngồi đó, không nói gì nhưng sự vui sướng toát ra từ tận đáy lòng đã thể hiện rõ tâm trạng của cô lúc này. Giống như một nàng tiên lạc xuống trần gian, trong sáng và thuần khiết.

Cố Kỳ Việt đứng trên lầu nhìn xuống, ánh mắt dán chặt vào nụ cười của cô, anh đưa tay khẽ chạm lên cửa kính, trong đáy mắt ánh lên tia sáng dịu dàng.

DTV

Sau đó anh chỉnh quần áo lại, hôm nay Cố Kỳ Việt mặc chiếc áo sơ mi đen, trông anh thật sự rất bảnh bao.

Chiếc áo được cắt may vừa vặn, tôn lên bờ vai rộng và vòng eo thon gọn, phần n.g.ự.c và bụng nhờ tập luyện mà săn chắc, càng làm tăng thêm vẻ nam tính.

Hoa văn được thêu ở cổ áo và tay áo làm tăng thêm vẻ lịch lãm, chỉ cần đứng đó thôi, Cố Kỳ Việt đã toát lên sức hút khó cưỡng. Mặc bộ đồ do Thẩm Triều Triều may, Cố Kỳ Việt giống như một con công sải bước xuống lầu.

Không có cơ hội thì phải tự mình tạo ra cơ hội!

Loading...