Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 206
Cập nhật lúc: 2025-03-31 12:00:04
Lượt xem: 10
Không hề hay biết bản thân đã bị bao người để mắt tới, Cố Kỳ Việt vội vàng chạy đến bệnh viện gần nhất.
Vừa đến nơi, anh lập tức đến quầy lễ tân nói tên Vương Thải Hà, rất nhanh đã có được số phòng bệnh cụ thể: 304.
“Ôi chao, cháu trai tôi về rồi! Lại đây, để bà nhìn xem nào, có gầy đi không?”
Cố Kỳ Việt vừa mở cửa phòng bệnh, Vương Thải Hà đang huyên thuyên với bệnh nhân bên cạnh bèn dừng lại, gương mặt hiện rõ vẻ vui mừng, bà ấy vội vàng vẫy tay gọi Cố Kỳ Việt.
DTV
Bị giam nhiều ngày như vậy, chắc chắn thằng bé đã phải chịu khổ rồi. Chờ thằng bé về nhà chắc chắn phải bồi bổ cho nó thật tốt, ninh canh móng giò, cho nó ăn thật nhiều đồ bổ!
Nhưng rất nhanh sau đó, Vương Thải Hà đã không cười nổi nữa, bởi vì vừa nghĩ đến chuyện ăn uống, bà ấy lại nhớ đến Thẩm Triều Triều đã rời khỏi nhà họ Cố... Đều là do thằng nhóc Cố Kỳ Việt này, bây giờ nó phải chịu khổ là đáng đời!
Phải đền bù cho cháu dâu của bà!
Tốc độ thay đổi sắc mặt của bà ấy nhanh đến mức chưa kịp để Cố Kỳ Việt đến gần, bà ấy đã xụ mặt xuống, hờn dỗi quay người sang một bên, dùng hành động để bày tỏ sự bất mãn của mình.
Cố Kỳ Việt chỉ biết cười khổ, đầu óc thông minh của anh nhanh chóng đoán được nguyên nhân, nụ cười trên mặt cũng trở nên gượng gạo.
Qua lời của y tá ở quầy lễ tân, anh được biết bà nội bị ngã dẫn đến gãy xương nhẹ, không nghiêm trọng lắm, nếu không phải vì phải kiểm tra tim thì bà ấy cũng đã được xuất viện rồi.
Mà bây giờ mọi xét nghiệm đã xong, bà ấy có thể xuất viện bất cứ lúc nào. Nhìn bà nội đang quay lưng về phía mình, đột nhiên trong đầu Cố Kỳ Việt lóe lên một ý, đôi mắt anh sáng rực như đèn pha ô tô, anh đã nghĩ ra cách để Thẩm Triều Triều quay về nhà họ Cố rồi!
Nhưng kế hoạch này cần sự phối hợp của Vương Thải Hà, nếu không thì anh có chuẩn bị kỹ càng đến đâu cũng vô dụng.
Cũng may là Cố Kỳ Việt biết cách thuyết phục bà nội, chỉ cần một câu nói là có thể khiến bà ấy đồng ý hợp tác: “Bà nội, con không muốn ly hôn với Thẩm Triều Triều nữa.”
“Cái gì!”
Quả nhiên vừa nghe Cố Kỳ Việt nói xong, Vương Thải Hà lập tức quên cả giận, bà ấy vội vàng quay người lại, gương mặt hiện rõ vẻ vui mừng. Nhưng giọng điệu lại có vẻ hoài nghi: “Tiểu Việt, con đừng lấy bà nội ra làm trò cười, thật sự không ly hôn nữa sao?”
“Dạ, không ly hôn nữa! Khoảng thời gian này con đã suy nghĩ rõ ràng rồi, con thích Thẩm Triều Triều.”
Nhìn thấy Cố Kỳ Việt thật sự không lừa mình, Vương Thải Hà lập tức phấn khởi giơ hai tay lên vỗ một cái, miệng nói thẳng: “Bà đã biết ngay mà, thằng nhóc thối nhà con không nên đuổi người ta ra ngoài, bây giờ hối hận rồi chứ gì!”
Nói xong, Vương Thải Hà bây giờ vốn không ngồi yên được nữa, nếu như không phải Cố Kỳ Việt ngăn cản, chắc chắn bà ấy đã nhảy xuống khỏi giường rồi.
Phải nhanh chóng đón Thẩm Triều Triều trở về.
Mà Cố Kỳ Việt nghe xong lời này, miệng lại hiện ra nụ cười khổ, anh thật sự hối hận rồi, nhưng bây giờ nói những điều này cũng đã muộn, điều quan trọng nhất là cần phải nhanh chóng cứu vãn!
Chắc chắn phải khiến cho Thẩm Triều Triều tha thứ cho anh.
Vì vậy Cố Kỳ Việt nói thẳng ra khó khăn bây giờ anh đang phải đối mặt, không chút giấu giếm: “Triều Triều không muốn quay về, cô ấy muốn ly hôn với con.”
“Cái gì?!!”
Sau đó, không để cho cảm xúc của bà ấy d.a.o động quá lớn, Cố Kỳ Việt dứt khoát nói một hơi: “Con đang cố gắng hết sức để bù đắp lỗi lầm nhưng mà cần phải tạo cơ hội gặp mặt, cho nên bây giờ cần bà phối hợp với con, để cho Thẩm Triều Triều quay về nhà họ Cố ở.”
Chương 207
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-206.html.]
Kế hoạch mà Cố Kỳ Việt nghĩ ra cũng không khó.
Chỉ cần Vương Thải Hà giả vờ bị thương nặng, để Thẩm Triều Triều mềm lòng đồng ý ở lại chăm sóc, sau đó có thể thuận lý thành chương trở về nhà họ Cố.
Cũng không tính là mưu đồ cao siêu gì, chủ yếu là dựa vào kế sách Khương Thái Công câu cá.
Người muốn thì tự khắc mắc câu.
Đây cũng là biện pháp có hiệu quả nhanh nhất!
Vương Thải Hà nghe xong lại bĩu môi, bà ấy không vui trừng mắt nhìn Cố Kỳ Việt: “Bà lớn tuổi rồi còn lừa người ta, nhỡ đâu bị Triều Triều biết được, đến lúc đó bà sẽ nói là bị con ép, không phải là bà tự nguyện đâu.”
Nghe bà ấy vội vàng phủi sạch mối quan hệ, Cố Kỳ Việt không nhịn được bật cười gật đầu.
Thấy mọi chuyện đã được sắp xếp ổn thỏa, anh không muốn chờ thêm một ngày nào nữa, lập tức quyết định quay trở về ngõ Điềm Thủy đưa Thẩm Triều Triều đến đây!
Mà sau khi vừa mới ra khỏi bệnh viện, Cố Kỳ Việt liếc mắt nhìn thấy một người đàn ông trung niên đang lén lút bán trái cây cho mấy người phụ nữ, bước chân của anh khựng lại một chút, lập tức đổi hướng.
Nhiều phụ nữ vây quanh mua như vậy, Thẩm Triều Triều cũng sẽ thích nhỉ!
“Cho tôi mấy quả.”
Cố Kỳ Việt cao lớn, nhìn qua là người không dễ chọc, dọa người đàn ông trung niên sợ đến mức tái mặt, những người phụ nữ vốn đang lựa chọn cũng như ong vỡ tổ tản ra, không ai dám tiếp tục ở lại đây nữa.
Ngoại trừ Hồng Tụ Chương đi tuần tra khắp nơi thì những tên côn đồ hung hãn cũng là người không thể trêu chọc vào.
Người đàn ông trung niên còn tưởng là người đến thu phí bảo kê, không ngờ lại là người mua...
Thấy vậy ông ta vội vàng lấy hơn mười quả mơ vàng óng từ trong túi ra, nịnh nọt cười nói với Cố Kỳ Việt: “Tất cả số này đều cho cậu, không cần trả tiền đâu, coi như tôi tặng cậu.”
Nghe vậy Cố Kỳ Việt nhíu mày không vui, anh cũng không phải loại người ăn quỵt... Sau đó anh móc túi, phát hiện trong túi trống không, Cố Kỳ Việt hơi xấu hổ.
Anh thay quần áo, trên người không có tiền.
“Không cần đâu.”
Cố Kỳ Việt đành phải từ bỏ ý định mua mơ, đợi sau này mang tiền theo rồi mua vậy!
Tuy nhiên khi Cố Kỳ Việt vừa định xoay người rời đi, người đàn ông trung niên lại rất biết ý nhét vào tay anh hai quả mơ, ông ta đánh bạo nói: “Gặp nhau chính là có duyên, người anh em, tặng cậu hai quả mơ ăn thử xem, ngọt lắm đấy!”
Cố Kỳ Việt cầm hai quả mơ trong lòng bàn tay, vốn dĩ định trả lại nhưng khi nghe thấy chữ ngọt thì anh lại do dự, cuối cùng anh quyết định nhận lấy, nói với người đàn ông trung niên một tiếng: “Cảm ơn.”
Không ngờ người đàn ông trông khó gần lại lễ phép như vậy, người đàn ông trung niên thở phào nhẹ nhõm cười nói: “Không có gì, không có gì, tôi tên là Triệu Mộc Đầu, nếu thấy ngon, lần sau ghé mua tiếp nhé.”
Cố Kỳ Việt gật đầu, sau đó không trì hoãn thêm nữa, vội vàng đi đến ngõ Điềm Thủy.
Sau khi gõ cửa nhà họ Thẩm, nghe thấy bên trong có động tĩnh, Cố Kỳ Việt đi thẳng vào vấn đề: “Triều Triều, bà nội bị ngã gãy xương, bây giờ đang nằm viện... Anh vừa mới đến bệnh viện thăm bà nhưng mà bà không thèm để ý đến anh, chỉ luôn miệng muốn gặp em...”
Chưa kịp để Cố Kỳ Việt nói hết câu, tiếng bước chân vội vã vang lên, cửa lớn lập tức được mở ra từ bên trong.
Sau khi nghe nói bà Vương bị thương, Thẩm Triều Triều không còn để ý đến sự lúng túng giữa cô và Cố Kỳ Việt nữa, cô lo lắng hỏi: “Bà nội Vương không sao chứ, sao tự nhiên lại phải nhập viện, mẹ Diệp cũng không nói với em... Không được, bây giờ em phải đến đó ngay!”