Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 201

Cập nhật lúc: 2025-03-31 11:59:53
Lượt xem: 1

Diệp Phương đứng bên cạnh thấy vậy lập tức đưa tay ra nắm lấy tay Cố Hằng, nhẹ giọng nói: “Chờ về nhà rồi hẵng nói, anh và em đều đã sai, dũng cảm thừa nhận là được rồi.”

Đối với việc không tin tưởng Cố Kỳ Việt ngay từ đầu, trong lòng Diệp Phương vô cùng áy náy, nhưng tình cảm và lý trí không thể lẫn lộn.

Nếu có lần sau, bà vẫn sẽ làm như vậy, sẽ không hành động theo cảm tính. Bọn họ là một cặp ba mẹ thất bại.

Bình thường bà chỉ lo công việc, không quan tâm nhiều tới Cố Kỳ Việt, bây giờ tổn thương đã tạo thành, cho dù có xin lỗi cũng không thể xóa bỏ hoàn toàn…

Diệp Phương hiểu rõ điều này, bà chỉ mong Thẩm Triều Triều có thể ở bên cạnh, bù đắp phần nào tổn thương cho con trai.

Ý nghĩ này tuy ích kỷ, nhưng có thể giảm thiểu tối đa tổn thương của con trai là kết quả tốt nhất rồi.

“Dừng, dừng lại!”

Bị xem như miếng bánh ngon mà mọi người tranh giành, lúc này Cố Kỳ Việt không nhịn được lên tiếng ngăn cản.

Anh rũ mắt nhìn xung quanh, đợi đến khi mọi người im lặng, anh mới nói tiếp: “Cảm ơn mọi người đã có lòng, nhưng thời gian tới tôi không có ý định đi làm, tôi cần thời gian để nghỉ ngơi.”

Cố Kỳ Việt biết nếu nói thẳng là không muốn đi làm thì chắc chắn sẽ không ai tin. Vì vậy anh lập tức lấy sự việc lần này làm cớ, có thể kéo dài được bao lâu thì kéo. Đợi đến lúc không kéo được nữa thì tính tiếp, thuyền đến đầu cầu tự khắc thẳng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-201.html.]

Nhìn thấy Cố Kỳ Việt không lựa chọn xưởng nào, những vị lãnh đạo xưởng cũng không tiếp tục tranh cãi như gà chọi nhau nữa, tất cả lại khôi phục dáng vẻ hòa nhã ban đầu.

Tiếp theo Cố Kỳ Việt lần lượt làm quen với mọi người, sau khi hàn huyên vài câu, anh bị cảnh sát Chu gọi đi giáo dục một trận. Mãi cho đến khi anh buồn ngủ díp cả mắt, cuối cùng cũng được thả!

Đúng lúc này, Cố Kỳ Việt bỗng chốc tỉnh táo hẳn, khuôn mặt lộ rõ vẻ vui mừng, anh đưa tay lên chỉnh lại bộ quần áo nhăn nhúm, tuy hơi không hài lòng nhưng bây giờ anh không có quần áo để thay. Chỉ đành mặc tạm vậy.

Cũng may mấy ngày nay không bị hạn chế nước sinh hoạt nên người anh cũng không có mùi gì.

Cố Kỳ Việt đưa tay lên vuốt vuốt mái tóc cho đỡ rối, hành động để ý đến ngoại hình này khiến cảnh sát Chu thắc mắc, ông ấy đánh giá Cố Kỳ Việt từ trên xuống dưới vài lần, cuối cùng cũng hiểu ra cảm giác kỳ lạ vừa rồi là gì.

Nếu phải ví von thì Cố Kỳ Việt lúc này chẳng khác nào con công đang xòe đuôi trong công viên.

Hiểu ra nguyên nhân, cảnh sát Chu bất đắc dĩ lắc đầu, ông ấy cũng không nói gì thêm mà chỉ khẽ nhắc nhở: “Thẩm Triều Triều đang ở ngoài cửa đồn cảnh sát, trốn ở góc tường.” !

DTV

Nghe vậy, đôi mắt Cố Kỳ Việt sáng lên, anh vỗ vai cảnh sát Chu, nói thẳng: “Cảm ơn.”

Sau đó mặc kệ cảnh sát Chu đang bất lực lắc đầu, Cố Kỳ Việt vui vẻ đi ra ngoài, bước chân nhẹ nhàng hơi vội vàng, anh hận không thể lập tức được gặp Thẩm Triều Triều ngay lúc này.

Chỉ là Cố Kỳ Việt vừa đưa tay mở cửa đã nhìn thấy Diệp Phương và Cố Hằng đang đứng đợi bên ngoài.

Trước đó, trong đại sảnh đồn cảnh sát, Cố Kỳ Việt bị mọi người vây quanh chào hỏi, làm quen, vốn không có thời gian nói chuyện nhiều. Lúc này cả nhà đoàn tụ, không còn ai làm phiền nhưng bầu không khí lại hơi ngượng ngùng.

Loading...