Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 183

Cập nhật lúc: 2025-03-31 11:59:01
Lượt xem: 0

Anh dừng lại một chút, giọng nói dần nhỏ đi, đặt chiếc giỏ rỗng ở cửa sân rồi xoay người rời đi, bước chân vừa kiên định vừa vội vàng.

Sau khi đến xưởng máy móc, Cố Kỳ Việt lặp lại thao tác lần trước, vẫn dễ dàng cạy được ổ khóa, che cửa sổ lại từ bên trong, không để lọt một chút ánh sáng nào. Lần này anh đã có kinh nghiệm, tốc độ tháo lắp trở nên nhanh hơn nhưng khi thay thế các linh kiện bị hỏng lại xảy ra một chút vấn đề nhỏ.

Khi lắp các linh kiện mới làm xong vào, có lẽ do có sự sai lệch rất nhỏ nên cần phải dùng rất nhiều sức mới có thể lắp vừa. Mà hai ngày trước, vết thương do cành cây cứa vào tay trái của Cố Kỳ Việt khá sâu, vừa mới kết vảy.

Giờ phút này, dù anh đã đeo găng tay nhưng vẫn không thể tránh khỏi việc vết thương bị rách ra, m.á.u không ngừng chảy ra, rất nhanh đã thấm đẫm cả găng tay... Ngay cả linh kiện cũng bị dính máu, Cố Kỳ Việt không khỏi nhíu mày.

Anh dừng động tác, cởi găng tay ra xem vết thương, vẫn ổn. Sau đó anh lấy chiếc áo ngắn tay thay ra, xé thành từng mảnh vải rồi bình tĩnh dùng sức băng bó vết thương ở lòng bàn tay, để m.á.u chảy chậm lại một chút, không bị dây ra ngoài nữa. Chỉ còn vài bước nữa là hoàn thành. Tiếp tục sửa thôi!

Cố Kỳ Việt nín thở tập trung cao độ vào việc sửa chữa máy móc. Sau khi hoàn thành bước cuối cùng, anh còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì cánh cửa đột nhiên bị người ta đạp tung từ bên ngoài.

Ngay sau đó vài tia đèn pin chiếu tới, Cố Kỳ Việt vô thức giơ tay lên che trước mặt, cản ánh sáng chiếu vào mắt.

DTV

“Tên trộm c.h.ế.t tiệt, đến cả đống sắt vụn cũng trộm!”

“Nhanh đi báo đội trưởng, tóm được một tên trộm rồi! Tang vật rõ ràng, mau báo cảnh sát.”

“Không được nhúc nhích!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-183.html.]

...

Tuy Cố Kỳ Việt biết đánh nhau nhưng trong tình huống đã bị lộ, nếu bỏ chạy thì tội càng thêm nặng.

Anh chỉ có thể chọn cách đưa tay chịu trói.

Sau một hồi hỗn loạn, Cố Kỳ Việt bị đưa đến đồn cảnh sát, đợi đến khi cảnh sát Chu đang ngủ bị đánh thức vội vàng chạy đến thì thấy Cố Kỳ Việt, người thường ngày vẫn đánh cho đám côn đồ bầm dập mặt mày, giờ đây lại có vẻ thảm hại.

Bị nhốt một mình trong phòng thẩm vấn, quần áo dính đầy dầu máy đen kịt, bẩn thỉu như một tên ăn mày.

Thêm vào đó là mái tóc anh rối bù, trên mặt có thêm vài vết bầm tím do bị đánh, cũng may là nhờ có nhan sắc trời cho, mặt mũi ưa nhìn, nếu không thì không biết sẽ xấu xí đến mức nào.

Mà khi nhìn thấy cảnh sát Chu đến, Cố Kỳ Việt vẫn còn tâm trạng mỉm cười với ông ấy. Vẻ mặt giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nụ cười đó khiến cảnh sát Chu tức giận đến mức đầu óc quay cuồng, ông ấy không quan tâm thứ đang cầm trên tay là gì, tức giận đập mạnh xuống bàn, chỉ tay vào mặt Cố Kỳ Việt mắng: “Cố Kỳ Việt, cậu còn mặt mũi mà cười nữa à, cậu có biết mình đã làm gì không hả?”

“Ăn trộm máy móc trong xưởng chính là ăn cắp tài sản quốc gia, cậu đây là phạm tội rất nặng, nhẹ thì đi cải tạo, nặng thì xử b.ắ.n đấy!”

Cảnh sát Chu tức giận đến mức đầu óc ong ong, rõ ràng là danh tiếng của Cố Kỳ Việt đang tốt lên rất nhanh. Sắp tới sẽ tổ chức đại hội biểu dương anh, trở thành người hùng được mọi người kính nể!

Kết quả lại xảy ra chuyện vào lúc này, cho dù có bắt được thêm bao nhiêu kẻ buôn người cũng vô ích, ăn cắp tài sản quốc gia là trọng tội! Vốn tưởng rằng Cố Kỳ Việt không giống những tên côn đồ lưu manh khác. Kết quả…

Loading...