Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 176

Cập nhật lúc: 2025-03-31 11:58:47
Lượt xem: 3

Khi nghe thấy ba chữ “Cố Kỳ Việt”, anh cứng đờ không thể cử động nhưng tiếng tim đập lại mạnh mẽ như muốn nhảy ra khỏi n.g.ự.c vậy.

Rõ ràng bị mưa to tạt vào nhưng anh lại không cảm thấy lạnh, ngược lại m.á.u trong người như nóng lên.

Đợi đến khi hơi dịu đi một chút, Cố Kỳ Việt lập tức lên tiếng: “Tôi ở đây, bây giờ xuống đây.”

Cố Kỳ Việt đã tỉnh táo lại, anh giơ tay ôm lấy ngực, gương mặt có vẻ ngây ngô, mang theo một chút bất an không rõ nguyên do, khiến anh khi trèo xuống, một phút không chú ý suýt nữa thì rơi xuống.

May anh kịp thời nắm được cành cây, nhưng sau khi cọ xát trên vỏ cây, không thể tránh khỏi bị trầy da. Má trái có thêm vài vết thương. May là sau đó đã xuống đất an toàn.

Lúc này, Thẩm Triều Triều đã che ô đi đến gần, nhưng trong tình huống mưa to như vậy, việc che ô cũng không có tác dụng gì nhiều.

Giống như bây giờ, dù Thẩm Triều Triều che ô nhưng nước mưa thổi xiên vẫn làm ướt người cô như chuột lột.

DTV

Mái tóc dài không buộc lại bị ướt thành từng lọn, dính sát vào mặt, vốn là dáng vẻ chật vật nhưng dưới gương mặt quá xinh đẹp của Thẩm Triều Triều, ngược lại mang một vẻ đẹp kỳ dị.

Như thể yêu quái biến thành người vậy.

Chỉ là e rằng không có yêu quái nào có thể ngốc như cô. Cố Kỳ Việt không kìm được tiến lên vài bước, giơ tay lau mặt cho cô, gạt đi những giọt nước mưa đang nhỏ giọt, vừa định mở miệng nói gì đó lại bị Thẩm Triều Triều cướp lời trước.

Sau khi tìm thấy người, vẻ lo lắng trên mặt cô biến mất, cô tức giận nói: “Cố Kỳ Việt, trời mưa ở trên cây nguy hiểm biết bao, anh không biết sao?”

“...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-176.html.]

“Biết anh lo cho sự an toàn của em, nhưng em không muốn anh hy sinh nhiều như vậy, về đi! Không cần đến đây nữa.”

Thẩm Triều Triều nói xong, lập tức nhét cái ô trong tay vào lòng anh, sau đó không nói gì thêm với Cố Kỳ Việt nữa, cô quả quyết dứt khoát quay người, bóng lưng mang theo vẻ dứt khoát.

Bây giờ mưa to như vậy, Cố Kỳ Việt lại vì an toàn của cô mà canh gác bên ngoài, đáng lẽ nên mời anh vào trú mưa. Nhưng mà...

Thẩm Triều Triều chỉ do dự một chút, rất nhanh đã phủ định ý nghĩ này. Cô không nên tiếp tục có liên hệ với Cố Kỳ Việt nữa. Vừa hay nhân cơ hội trời mưa đuổi Cố Kỳ Việt đi!

Còn Cố Kỳ Việt không kịp nói gì trong suốt quá trình đó, anh chỉ có thể nhìn bóng lưng Thẩm Triều Triều biến mất ở cửa, anh đứng tại chỗ một lúc, dưới cơn mưa gió thổi tạt, quần áo ướt sũng dính sát vào người, để lộ đường nét cơ bắp mạnh mẽ.

Cố Kỳ Việt đột nhiên nhớ ra lần đầu tiên gặp Thẩm Triều Triều, anh cũng từng đuổi theo đưa ô cho cô, lúc đó làm sao anh cũng không ngờ được, bây giờ anh lại có nhiều liên hệ hơn với Thẩm Triều Triều.

Cũng bị cô đuổi theo ra đưa một cái ô.

Một lúc sau, Cố Kỳ Việt mạnh mẽ giơ tay lau mặt, sau đó nắm chặt ô, chọn cách nghe lời rời đi.

Nhưng anh cũng chỉ nghe lời lần này thôi.

Hết mưa anh vẫn đến!

Quyết định trở thành kẹo cao su, Cố Kỳ Việt vội vã trở về nhà, đợi đến khi thay một bộ quần áo sạch sẽ, anh yên lặng ở trong phòng một lúc, trong đầu không ngừng hồi tưởng lại cảnh tượng vừa rồi.

Bình thường anh vẫn luôn thấy Thẩm Triều Triều xinh đẹp, nhưng vừa rồi, anh như đột nhiên cảm thấy cô đang tỏa sáng. Dù ở trong đêm tối cô cũng có thể tỏa ra ánh sáng rực rỡ khiến người ta chỉ cần nhìn một cái là có thể thấy cô!

Cố Kỳ Việt mím môi, nhịp tim của anh giờ đã trở lại bình thường nhưng vẫn cảm thấy khô miệng khát nước, cuối cùng anh không thể ở lại trong phòng được nữa, lập tức quay người đi ra phòng khách, chuẩn bị uống chút trà để trấn tĩnh lại.

Loading...