Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 163

Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:59:11
Lượt xem: 3

Nói đến đây, Cố Kỳ Việt dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Chuyện Vương Kiến Thiết đến nhà họ Cố trước khi bị bắt, những lời gã la hét trước cửa nhà đều đã bị truyền ra ngoài khiến một số kẻ cực đoan cho rằng nếu không bắt Vương Kiến Thiết thì xưởng máy móc sẽ không lâm vào tình cảnh như ngày hôm nay.”

Cố Kỳ Việt không hiểu nổi những kẻ đó đang nghĩ gì nữa. Cho dù không bắt Vương Kiến Thiết thì cái hố sâu mà gã đào ở xưởng máy móc sớm muộn gì cũng bị phát hiện, vấn đề chỉ là thời gian mà thôi...

Chẳng lẽ chúng cho rằng chỉ bằng một mình Vương Kiến Thiết có thể che lấp được cuộc khủng hoảng của xưởng máy móc sao?

Thật ngu ngốc!

Gã chỉ muốn đổ hết tội lỗi lên đầu người khác, còn bản thân thì cao chạy xa bay, xưởng máy móc sẽ ra sao, gã đã kiếm được bộn tiền rồi, đâu cần quan tâm.

Có khi gã còn có thể dựa vào những mối quan hệ có được trong mấy năm qua để tiến xa hơn.

Sau đó, lo lắng Thẩm Triều Triều không hiểu ý mình, Cố Kỳ Việt nói thẳng: “Những người đó có thể sẽ tìm em gây phiền phức.”

Lý do khiến Cố Kỳ Việt không nói cho Thẩm Triều Triều biết ngay khi nghe được tin này là vì anh sợ cô sợ hãi, hơn nữa bây giờ cũng chỉ là lời oán trách, đồn đại, chưa có động tĩnh gì thêm.

Không cần thiết phải nói ra khiến cô lo lắng.

Nhưng bây giờ Thẩm Triều Triều nhất quyết muốn rời khỏi nhà họ Cố, vậy thì chắc chắn cô phải biết chuyện này.

Cố Kỳ Việt biết sau khi chuyện anh vạch trần tội ác của Vương Kiến Thiết để ly hôn bị bại lộ, Thẩm Triều Triều chắc chắn không muốn gặp anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-163.html.]

Vì vậy anh dự định sẽ chuyển ra ngoài sống một thời gian, đợi mọi chuyện lắng xuống rồi mới về.

Chỉ là anh chưa kịp nói ra quyết định của mình, Thẩm Triều Triều đã lắc đầu: “Cảm ơn anh đã nhắc nhở, em sẽ chú ý, cảm ơn mọi người đã quan tâm, chăm sóc em trong thời gian qua, em không chào bà nội Vương và mẹ Diệp nữa, tạm biệt.”

Biết rõ nếu lên lầu chào tạm biệt sẽ bị giữ lại, Thẩm Triều Triều bỏ qua bước này.

Còn về chuyện Cố Kỳ Việt vừa nói, cô không thích ra ngoài, chỉ muốn ở nhà một cách yên tĩnh, người khác có muốn tìm cô gây phiền phức cũng không tìm được. So với việc phải tiếp tục sống chung một mái nhà với Cố Kỳ Việt, những chuyện chưa xảy ra kia chẳng đáng sợ bằng.

Nói xong, Thẩm Triều Triều xách ba lô lên, nghiêm túc cúi đầu chào Cố Kỳ Việt, sau đó xoay người rời đi không chút do dự.

Cố Kỳ Việt chỉ có thể lặng lẽ đứng nhìn theo bóng dáng Thẩm Triều Triều khuất sau cánh cửa. Cuối cùng cũng thoát khỏi cuộc hôn nhân gượng ép này, đáng lẽ ra anh nên thấy vui mừng mới phải.

Nhưng lúc này đây tâm trạng của anh lại vô cùng phức tạp, đầu đau như muốn nổ tung, trong lòng không hề có chút vui mừng nào, chỉ cảm thấy mọi chuyện thật tồi tệ...

Anh đã lên kế hoạch cho một cuộc ly hôn trong hòa bình, cả hai đều vui vẻ, thoải mái chứ không phải như bây giờ.

Càng nghĩ càng thấy bực bội, Cố Kỳ Việt đưa tay lên vò đầu, anh không nán lại phòng khách nữa mà đi thẳng lên lầu, về phòng đọc sách để ngăn chặn những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.

Nhưng khi vừa đến cửa phòng, anh nhìn thấy hai chiếc phong bì màu vàng căng phồng được đặt trên sàn nhà.

DTV

Cố Kỳ Việt tò mò cúi xuống nhặt lên, không biết ai đã đặt ở đây, cho đến khi mở một chiếc phong bì ra, nhìn thấy những tờ tiền được xếp gọn gàng bên trong, anh vô thức nắm chặt chiếc phong bì trong tay.

Cho dù không cần phải đếm, Cố Kỳ Việt cũng biết rõ số tiền trong này. Hai nghìn đồng.

Loading...