Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 150

Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:58:46
Lượt xem: 4

Nghĩ đến lần đầu tiên gặp Thẩm Triều Triều ở đồn cảnh sát, lần này cuối cùng cũng không cần phải nghi ngờ gì nữa, chắc chắn là Vương Kiến Thiết có ý đồ xấu nên mới trèo tường vào nhà họ Thẩm.

Cố Kỳ Việt đúng là nhặt được bảo bối rồi!

Bên này, cảm nhận được ánh mắt kỳ quái của cảnh sát Chu nhìn sang, Cố Kỳ Việt nhíu mày khó hiểu, lúc này người đông mắt nhiều, anh cũng không nói gì thêm, chỉ dặn dò cảnh sát Chu trông chừng Vương Kiến Thiết cho kỹ, đừng để gã chạy mất.

Từ sau khi cảnh sát xuất hiện, những người xung quanh “ầm” một cái ùa ra, cuối cùng cũng có thể đường đường chính chính đứng hóng chuyện khiến bọn họ vô cùng phấn khích, còn có không ít người nhìn chằm chằm vào gương mặt của Thẩm Triều Triều mà cảm thán không thôi.

Cưới được cô vợ xinh đẹp như vậy, buổi tối thằng nhóc nhà họ Cố chắc chắn sẽ cười đến tỉnh cả ngủ.

Cảnh tượng hơi hỗn loạn, sau khi Cố Kỳ Việt giao Vương Kiến Thiết cho cảnh sát Chu, anh lập tức dẫn Thẩm Triều Triều đang bất an vì bị người ta nhìn chằm chằm cùng với đám bà cụ già rồi mà vẫn còn sung sức quay trở vào sân, cách ly với những ánh mắt soi mói bên ngoài.

Nhưng Thẩm Triều Triều lại không còn hoảng sợ như lúc đầu nữa, khi nhìn thấy các bà cụ dũng cảm xông ra, khóe mắt cô đỏ hoe vì cảm động, cô biết những người này đều là những người tốt bụng..

Nhớ đến lúc trước nghe được các bà hỏi thăm về bánh ngọt, Thẩm Triều Triều lập tức tràn đầy động lực đi vào bếp. Cô không dám nói gì, vậy thì dùng hành động để bày tỏ lòng biết ơn, làm nhiều món ngon một chút!

...

Sau khi Vương Kiến Thiết bị cảnh sát đưa đi, ngày hôm sau, tin tức gã bị tình nghi biển thủ tài sản quốc gia và tội g.i.ế.c người được lan truyền khắp nơi khiến dư luận xôn xao.

DTV

Chính phủ cũng nhanh chóng đưa ra phán quyết đối với Vương Kiến Thiết trong ngày hôm đó. Phán xử tử hình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-150.html.]

Khác với vụ án của phó thị trưởng Lưu Vi Dân trước đó, có sổ sách làm bằng chứng, vốn dĩ không cần Vương Kiến Thiết khai báo bất cứ thông tin gì, vì vậy ngày thi hành án được ấn định rất nhanh.

Chính là ba ngày sau.

Vào ngày thi hành án, hiện trường đầy ắp người, tất cả đều là công nhân của nhà máy cơ khí, bọn họ xám xịt trừng mắt nhìn Vương Kiến Thiết, không thể tin được gã lại lừa gạt bọn họ lâu như vậy!

Trong tiếng mắng chửi, tiếng s.ú.n.g vang lên, cho dù Vương Kiến Thiết có không cam lòng thế nào thì gã cũng đã chết.

Nhà họ Cố nghe được tin Vương Kiến Thiết đã chết, mọi người đều rất vui mừng, Thẩm Triều Triều đang làm bánh ngọt trong bếp mỉm cười, vui vẻ vẽ hình lên bánh, là những hình mà các bà cụ thích.

Còn trong phòng khách, Vương Thải Hà u oán nhìn các bà bạn già, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng cũng không nhịn được nữa mà lên tiếng: “Mấy bà đủ rồi đó, ngày nào cũng đến đây, nhà tôi thành nhà của mấy bà rồi hả?”

Đến thì đến, lại còn tranh giành đồ ăn với bà ấy, vốn dĩ bà ấy muốn ăn bao nhiêu thì ăn, bây giờ chỉ có thể ăn được một hai cái. Chuyện này làm sao bà ấy có thể nhịn được đây?

Bây giờ Vương Thải Hà hận không thể cầm chổi đuổi hết đám người này đi cho rồi.

“Triều Triều làm bánh ngọt ngon như vậy, chúng tôi đương nhiên phải đến rồi, nếu như không phải sợ cháu gái vất vả, một ngày ba bữa chúng tôi đều ăn ở nhà bà.”

“Đúng đó, tôi chưa bao giờ được ăn bánh ngọt nào ngon như vậy, đều là nhờ phúc của Vương Đại Mỹ bà.”

“Bà tìm đâu ra cô cháu dâu tốt như vậy thế, sao tôi lại không gặp được nhỉ, nếu không phải cháu trai bà đẹp trai, tài giỏi, tôi chắc chắn sẽ cướp người.”

Loading...