Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 147

Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:58:32
Lượt xem: 4

Tận mắt chứng kiến cảnh tượng này, Vương Kiến Thiết càng hoảng sợ hơn, gã có linh cảm chẳng lành. Vì vậy cũng không kịp điều tra thêm, chạy đến nhà họ Cố, muốn cầu xin Thẩm Triều Triều.

Gã chỉ là yêu thích cô từ cái nhìn đầu tiên nên mới không thể kiểm soát được bản thân. Không thể vì chuyện này mà hủy hoại cả đời gã được, bất kể Thẩm Triều Triều đưa ra yêu cầu gì, gã đều đồng ý, chỉ cần cô không khiến gã gặp chuyện!

Cho dù quyển sổ có khả năng rất lớn đã bị bại lộ nhưng với năng lực của nhà họ Cố, muốn bao che cho gã cũng không phải là không thể!

“Thẩm Triều Triều, cô mở cửa ra, tôi xin cô đấy, cô có thể tha cho tôi một con đường sống không? Tôi chỉ là quá thích cô, chỉ cần cô tha cho tôi, sau này tôi tuyệt đối sẽ không xuất hiện trước mặt cô nữa!”

Trong sân, Thẩm Triều Triều nghe Vương Kiến Thiết nói những lời buồn nôn, cô chán ghét mím môi.

Cố Kỳ Việt bên cạnh không nói gì chỉ nhíu mày, anh cúi đầu nhìn Thẩm Triều Triều, hỏi ý kiến của cô: “Em có muốn gặp hắn ta một lần không? Xem dáng vẻ chó nhà có tang của hắn ta kìa.”

Nhìn dáng vẻ lo lắng của Vương Kiến Thiết cũng biết anh đoán không sai, Cố Kỳ Việt không giống như Thẩm Triều Triều lo lắng, anh cũng không phải chưa xem qua nội dung trên sổ sách, phải nói là Vương Kiến Thiết tổng hợp thông tin rất tốt. Từng thông tin đều rõ ràng, dễ dàng truy xét khiến việc điều tra giảm bớt không ít phiền phức.

Còn về việc thị trưởng Lý Nam nói phải đợi thêm một thời gian, chẳng qua chỉ là lời khiêm tốn mà thôi, không quá hai ngày là có thể bắt Vương Kiến Thiết lại rồi, bây giờ chưa rảnh để ý đến gã là bởi vì muốn bắt con cá lớn nhất.

Chờ sau khi tóm được con cá lớn, có thể bình tĩnh xử lý những con tôm nhỏ, mặc cho chúng có nhảy nhót thế nào cũng vô dụng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-147.html.]

Mà khi nghe được lời nói của Cố Kỳ Việt, Thẩm Triều Triều sửng sốt, cô ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt anh mang theo vài phần bất cần đời nhưng lại ấm áp giống như mặt trời thiêu đốt.

Đối với cuộc sống ác mộng đeo bám cô bấy lâu nay, Thẩm Triều Triều nghĩ cô phải vẫy tay chào tạm biệt nó.

Vì vậy Thẩm Triều Triều rất nhanh gật đầu thật mạnh khiến Cố Kỳ Việt bật cười, đưa tay nắm lấy tay cô: “Đừng sợ.”

Chỉ nắm một cái rồi buông ra, tin tưởng Thẩm Triều Triều đã lấy lại tinh thần, tiếp tục dũng cảm.

Cố Kỳ Việt biết những người bị hại yếu đuối thường sẽ sợ hãi khi nhìn thấy kẻ gây tội ác.

Bởi vậy đương nhiên anh sẽ không để Thẩm Triều Triều một mình đối mặt, anh dẫn cô đi đến trước cổng sân, thấy Thẩm Triều Triều đã chuẩn bị xong cũng không trì hoãn, đưa tay mở cổng sân ra.

DTV

Vương Kiến Thiết không ngừng gõ cửa, nhìn thấy cửa mở ra, lập tức mừng rỡ vô cùng, cho đến khi gã nhìn thấy người mở cửa là Cố Kỳ Việt, ác bá khét tiếng thành phố Giang Lâm này.

Gã rụt cổ lại, ánh mắt liếc nhìn Thẩm Triều Triều đứng bên cạnh Cố Kỳ Việt, khác với vẻ thích giấu đầu che mặt trước đây, Thẩm Triều Triều bây giờ không che giấu gì cả, để lộ gương mặt xinh đẹp khiến người ta nhìn đến ngây người.

Khác với vẻ gầy yếu trong ảnh, Thẩm Triều Triều đứng trước mặt trông sinh động, càng thêm hấp dẫn.

Vương Kiến Thiết che giấu sự bất mãn trong lòng, gã vội vàng nói với Thẩm Triều Triều: “Thẩm Triều Triều, xem như nể mặt mũi nhiều năm ba cô cùng tôi làm việc trong nhà máy cơ khí, tha cho tôi lần này đi! Nếu tôi xảy ra chuyện, nhà máy cơ khí cũng tiêu đời, cô cũng không muốn nhìn thấy nhà máy mà ba cô vất vả bảo vệ bị hủy hoại đúng không?”

Loading...