Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 141

Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:58:22
Lượt xem: 11

Thực sự là biết người biết mặt không biết lòng!

So với tin đồn, hiển nhiên chứng cứ xác thực có sức thuyết phục hơn. Tuy nhiên dù sao cũng là bắt giữ một quản đốc nhà máy, trong đó có rất nhiều khó khăn cần phải giải quyết.

Lý Nam suy nghĩ một lúc, sau đó mới nói với Cố Kỳ Việt: “Tôi sẽ xử lý chuyện này nhưng tạm thời không thể tiết lộ ra ngoài.”

Cố Kỳ Việt hiểu ý gật đầu, thấy vẻ mặt bình tĩnh của anh, Lý Nam suy nghĩ một chút, sau đó cười nói: “Kỳ Việt à! Cậu đã bao giờ nghĩ đến việc tìm một công việc ở chính quyền thành phố Giang Lâm chưa?”

“...”

Thấy Cố Kỳ Việt không nói gì, Lý Nam không bỏ cuộc, tiếp tục dụ dỗ: “Một công việc chính thức, cậu có thể nhậm chức bất cứ lúc nào, còn có tôi ở đây, không cần phải lo lắng gì cả.”

Ông ấy thấy Cố Kỳ Việt không chỉ sửa xe giỏi mà còn liên tiếp vạch trần những kẻ tham nhũng, nhân tài như vậy chắc chắn phải giữ lại!

Về phần những lời đồn bên ngoài nói Cố Kỳ Việt là một tên côn đồ, Lý Nam cười, giơ tay đẩy gọng kính, tất cả đều là bịa đặt, thanh niên trai tráng thì nóng tính một chút, đánh nhau cũng là chuyện bình thường.

Hơn nữa, những người anh đánh đều là lưu manh côn đồ. Coi như là làm việc tốt cho người dân.

Hơi bất ngờ khi Lý Nam muốn giữ anh lại, Cố Kỳ Việt không khỏi nhếch mép.

Thị trưởng đầu óc hồ đồ sao?

DTV

Một kẻ cứng đầu như anh mà làm việc trong chính phủ... Lý Nam dám nghĩ nhưng anh không dám làm, hơn nữa anh cũng không thích kiểu làm việc gò bó, mất tự do. Chính vì khi còn nhỏ từng đánh mất nên bây giờ anh càng thêm trân trọng tự do. Vì vậy cho dù Lý Nam có kể ra bao nhiêu lợi ích, anh cũng sẽ không đồng ý.

Tuy nhiên, nói chuyện cũng cần có kỹ năng, nhìn Cố Kỳ Việt có vẻ khó gần nhưng thực chất anh rất thông minh, cũng hiểu rõ cách cư xử, biết không thể từ chối thẳng thừng: “Chú Lý, bây giờ cháu chưa muốn đi làm, đợi sau này rồi tính.”

Còn về việc khi nào muốn đi làm? Có lẽ là kiếp sau?

Thấy Cố Kỳ Việt không có ý định ở lại làm việc bên cạnh mình, Lý Nam tiếc nuối thở dài, tiếc vì đã bỏ lỡ một hạt giống tốt, cũng không biết sau này sẽ làm lợi cho ai.

Đương nhiên Lý Nam sẽ không tức giận vì Cố Kỳ Việt từ chối, bỏ qua chuyện này không nói đến nữa, hai người bắt đầu thảo luận về việc “giải quyết Vương Kiến Thiết”.

Bây giờ trong tay đã có chứng cứ, lẽ ra phải lập tức ra lệnh bắt Vương Kiến Thiết. Nhưng mà...Chỉ có một cuốn sổ cái thì không thể chứng minh được gì mà phải tiếp tục điều tra theo manh mối trong cuốn sổ này, đợi đến khi thu thập đủ chứng cứ xác thực mới được.

Như lần trước nhà họ Lưu sụp đổ, ngoài bằng chứng Cố Kỳ Việt đưa ra thì còn có một phần nguyên nhân là do Lưu Tư Viễn cấu kết với bọn buôn người gây họa, bị bắt quả tang tại trận, vì vậy mới liên lụy đến cha hắn là Lưu Vi Dân được xử lý đặc biệt.

Bây giờ Vương Kiến Thiết không hề có lỗi lầm gì, rất khó bắt giữ, vì vậy cần phải chờ đợi một thời gian…Nhưng cũng sẽ không quá lâu, chỉ cần chứng cứ vừa xuất hiện thì chính quyền sẽ lập tức hành động.

Cố Kỳ Việt hiểu ý gật đầu, không có ý kiến gì, nhưng đột nhiên anh lại nghĩ đến Thẩm Triều Triều. Cô luôn mong chờ và hy vọng, không biết có đợi được không?

Sau khi nói chuyện xong, Cố Kỳ Việt không nán lại lâu, lái xe Đại Sơn đang âm thầm quan sát ở cửa nhìn thấy, trên mặt lộ rõ vẻ tiếc nuối.

Chương 142

Thật vất vả mới gặp lại được anh hùng Cố Kỳ Việt, sao lại đi nhanh như vậy chứ! Ở lại thêm một lúc nữa cũng được mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-141.html.]

Thấy vẻ mặt tiếc nuối của Đại Sơn, Cố Kỳ Việt nhếch mép, liên tục từ chối lên xe anh ta để về nhà.

Người này thật kỳ quái.

Giải quyết được một chuyện khiến Cố Kỳ Việt cảm thấy nhẹ nhõm, mặc dù mục đích ban đầu chỉ là giúp Thẩm Triều Triều dọn dẹp chướng ngại vật, để cô có thể thuận lợi ly hôn, nhưng có thể trừng trị những kẻ sâu mọt trong xã hội vẫn khiến người ta cảm thấy vui vẻ.

Tiếp theo, chỉ cần chờ đợi sự việc náo động ồn ào là được, quan sát diễn biến tiếp theo.

Nghĩ đến đây, Cố Kỳ Việt sải bước nhanh hơn, rất nhanh đã chạy về đến nhà họ Cố.

Lúc này đã là buổi chiều nhưng vẫn chưa đến giờ tan ca, vì vậy trong nhà chỉ có Thẩm Triều Triều đã về trước, đang ngồi trên ghế sofa ở phòng khách chờ anh.

Vẻ mặt ngẩn ngơ cho thấy cô đang không tập trung.

Khi Cố Kỳ Việt đẩy cửa bước vào, tiếng động vang lên đã khiến Thẩm Triều Triều lập tức hoàn hồn, cô ngồi thẳng dậy, nhìn anh bằng đôi mắt long lanh.

Cố Kỳ Việt vừa bước vào đã khựng lại, sau đó dời mắt đi chỗ khác một cách không tự nhiên.

Lúc nãy hai người trốn trong tủ quần áo, không thể tránh khỏi va chạm vào nhau, rõ ràng Cố Kỳ Việt không cố tình ghi nhớ nhưng bây giờ chỉ cần tùy tiện nghĩ lại, những hình ảnh trong đầu anh lại hiện lên rõ ràng đến đáng sợ.

Mái tóc ướt đẫm mồ hôi của Thẩm Triều Triều dính vào cổ, nhiệt độ cơ thể cao khiến đôi mắt cô long lanh, ửng đỏ, kèm theo mùi thơm đặc trưng của thảo dược, giống như vẫn đang thì thầm bên tai anh. Cô đang nói gì vậy?

Hình ảnh trước mắt bắt đầu trở nên mơ hồ, Cố Kỳ Việt cắn c.h.ặ.t đ.ầ.u lưỡi, cơn đau khiến anh tỉnh táo trở lại...

Anh cau mày, cảm thấy trạng thái của mình không đúng lắm, khi nhìn về phía Thẩm Triều Triều một lần nữa, Cố Kỳ Việt trở nên lạnh nhạt.

Anh nhìn Thẩm Triều Triều, dửng dưng nói: “Tôi đã đưa cuốn sổ cho thị trưởng rồi, tin rằng sẽ sớm có tin tức thôi.”

Thẩm Triều Triều vẫn luôn quan tâm đến tiến triển của sự việc, lúc này không nhận ra thái độ lạnh nhạt của Cố Kỳ Việt. Tuy cô tiếc nuối vì không thể bắt Vương Kiến Thiết ngay lập tức, nhưng nghe nói thị trưởng đã tiếp nhận, cô cũng yên tâm.

Thị trưởng thành phố Giang Lâm là người tốt. Nhưng người tốt thường c.h.ế.t sớm. Trong ký ức về cuộc sống tương lai đột nhiên xuất hiện trong đầu Thẩm Triều Triều, cô bị những thủ đoạn hèn hạ của Vương Kiến Thiết hành hạ đến mức mất ngủ cả đêm, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ không biết khi nào sẽ có người ném những thứ bẩn thỉu vào sân.

Lúc đó cô cũng từng lấy hết can đảm tố cáo Vương Kiến Thiết nhưng lại giống như đá chìm đáy biển, không một tiếng động.

Mãi cho đến khi thị trưởng đột nhiên liên lạc với cô, nói với cô rằng đừng từ bỏ hy vọng, sẽ sớm nhìn thấy ánh sáng...

Những lời này khiến Thẩm Triều Triều vô cùng xúc động, nghĩ rằng cuối cùng mình đã khổ tận cam lai nhưng sự việc phát triển lại nằm ngoài dự đoán.

Thị trưởng Lý Nam bị tố cáo tham ô công quỹ, biển thủ tài sản quốc gia,... nhiều tội danh chồng chất, cuối cùng bị kết án tử hình.

Đây chính là giọt nước tràn ly khiến sau khi Thẩm Triều Triều biết tin, cô đau lòng khóc rất lâu, sau đó đến văn phòng thanh niên xung phong đăng ký xuống nông thôn...

Sau khi tự mình trải qua đoạn ký ức này, Thẩm Triều Triều phân tích, có lẽ thị trưởng đã để mắt đến Vương Kiến Thiết từ lâu, vì vậy mới chú ý đến người bị Vương Kiến Thiết bức bách là cô.

Cũng có khả năng là do thị trưởng muốn đối phó với Vương Kiến Thiết nhưng không thành công, dẫn đến bản thân gặp nguy hiểm, cuối cùng bị vu oan giá họa... Bây giờ đã nắm được tiên cơ, tương lai chắc chắn sẽ thay đổi. Cô chính là ví dụ điển hình nhất!

Loading...