Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 138
Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:58:16
Lượt xem: 2
Bởi vì không gian chật hẹp, hai người ôm chặt lấy nhau, thậm chí có thể nghe rõ cả tiếng hít thở của đối phương. Càng khỏi nói hai trái tim đang đập loạn nhịp.
Tuy đã kịp thời trốn vào trong tủ quần áo, không bị Đặng Diễm và gã đàn ông kia phát hiện nhưng nghe tiếng rên rỉ không ngừng vang lên, nhất thời khiến Cố Kỳ Việt và Thẩm Triều Triều không nói nên lời.
Thẩm Triều Triều siết chặt cuốn sổ tìm được trong tay, nhịp tim cô bắt đầu tăng nhanh.
Trán và lưng cô ướt đẫm mồ hôi, nhất là cơ thể đang kề sát với Cố Kỳ Việt càng khiến cô cảm thấy như đang dựa vào tấm sắt nung nóng, nóng đến mức trong lòng bồn chồn không yên.
Nhưng bọn họ không thể để bị phát hiện, chỉ có thể tiếp tục trốn.
Không chỉ có một mình Thẩm Triều Triều khó chịu, Cố Kỳ Việt nghe tiếng rên rỉ không chút kiêng kị bên ngoài, sắc mặt anh tối sầm, trong lòng đang cân nhắc có nên ra ngoài đánh ngất hai người kia không. Những lời lẽ dâm ô không ngừng tuôn ra, thật sự là bẩn cả tai!
Nghĩ đến đây, Cố Kỳ Việt hơi bất lực đưa tay đẩy Thẩm Triều Triều, đợi đến khi cô nhìn qua, đôi mắt đen láy như mặt hồ long lanh gợn sóng khiến anh nhìn chằm chằm vào gương mặt ửng hồng diễm lệ của cô, nhất thời hơi ngẩn ngơ.
Sau đó bỗng hoàn hồn, anh vội vàng dời mắt, đồng thời nhỏ giọng nói: “Em ở đây đợi một chút, tôi ra ngoài giải quyết bọn họ.”
Bởi vì không gian tủ quần áo chỉ miễn cưỡng chứa được hai người, hiện giờ Cố Kỳ Việt đang nói chuyện bên tai Thẩm Triều Triều, có chút ngứa ngáy.
DTV
Thẩm Triều Triều vô thức muốn né tránh nhưng quá chật, vốn dĩ không thể di chuyển, ngược lại khiến cô ngã vào người Cố Kỳ Việt, ngã đầu lên vai anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-138.html.]
Hai người giống như đôi uyên ương quấn quýt, hơi thở phả vào làn da sau tai đối phương. Một trận tê dại dâng lên.
Cả người Cố Kỳ Việt cứng đơ, trong lúc Thẩm Triều Triều ngã vào lòng anh, cơ thể mềm mại của cô áp sát vào người anh, mùi thơm thảo dược đặc trưng của cô cũng theo đó bay vào mũi.
Giống như đám mây bồng bềnh trên bầu trời, lại giống như bộ lông dê mềm mại. Cơ thể đã trưởng thành mang một sức hấp dẫn mãnh liệt khiến Cố Kỳ Việt cảm thấy ý chí của mình như đang bị tra tấn.
Anh khẽ thở dài, nhắm chặt mắt lại, ý định ra ngoài giải quyết Đặng Diễm và gã nhân tình kia cũng tan biến... Với tư thế của anh và Thẩm Triều Triều lúc này, chẳng lẽ muốn hai người ôm nhau lăn ra ngoài sao?
Đối phó với Đặng Diễm và gã đàn ông kia phải nhanh, gọn, dứt khoát, nếu không thì đừng nên hành động thiếu suy nghĩ. Tránh để bị lộ.
Về phần cuốn sổ tìm được từ trong giường đất, Cố Kỳ Việt đã có kế hoạch, anh sẽ tìm một người tuyệt đối đáng tin cậy để xử lý, sẽ không để Vương Kiến Thiết có cơ hội chạy trốn.
Bởi vậy trước khi mọi chuyện chưa đâu vào đâu, chắc chắn phải giữ bí mật, phòng ngừa Vương Kiến Thiết nghĩ cách tự cứu.
Lúc Cố Kỳ Việt đang cố gắng nhẫn nhịn, Thẩm Triều Triều cố gắng đưa tay chống lên hai bên vai anh, chạm vào cơ bắp rắn chắc, cố gắng giảm bớt diện tích tiếp xúc giữa cơ thể hai người, cô nhỏ giọng nói: “Không được, không thể để bọn họ phát hiện, chúng ta đợi thêm chút nữa đi!”
Nhưng dù có cố gắng thế nào cũng không hiệu quả lắm.
Thẩm Triều Triều nhìn Cố Kỳ Việt ở khoảng cách gần, trên trán anh đã lấm tấm mồ hôi, những giọt mồ hôi theo đó chảy xuống, lướt qua hàng lông mày rậm, sống mũi cao, rơi thẳng xuống, rơi trên tấm gỗ ở đáy tủ quần áo, làm ướt một mảng nhỏ.
Còn có vài giọt mồ hôi rơi trên xương quai xanh, sau đó trượt vào trong vạt áo khiến lớp vải trước n.g.ự.c ướt đẫm dính vào nhau khiến đường cong cơ bắp càng thêm rõ ràng.