Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 113

Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:19:39
Lượt xem: 4

Vinh quang như thế khiến Cố Hằng hiện giờ bước đi mà sống lưng cũng thẳng tắp, tuy biểu cảm trên mặt ông vẫn nghiêm túc như cũ nhưng trong lòng lại cực kỳ kiêu ngạo!

Con trai ông bắt được bọn buôn người, còn tiêu diệt cả một băng đảng!

Nên tổ chức đại hội khen thưởng..

Một người cũng không đủ nhiều để mở mấy đại hội làm gương!

Chỉ là so với số ít người vui mừng khi biết tin đại hội khen thưởng được tổ chức, gương mặt của Cố Kỳ Việt lại không chút thay đổi, thậm chí anh còn đang suy nghĩ xem có thể tạm thời rời khỏi thành phố Giang Lâm trong khoảng thời gian này không?

Một tên ác bá người người e ngại như anh lại phải đi tham gia đại hội khen thưởng???

DTV

Dù sao anh vẫn cảm thấy lãnh đạo thành phố Giang Lâm bị lừa đá vào đầu rồi.

Vừa nghĩ tới việc anh đứng ở trên sân khấu một cách vô cảm, phát biểu dựa theo bản thảo, một đám người hoặc đứng hoặc ngồi dưới sân khấu vẻ mặt kích động vỗ tay, Cố Kỳ Việt nhất thời bị dọa đến nỗi thân thể run rẩy.

Không được!

Anh không đi!

Anh mới không muốn bị người ta nhìn như xem khỉ.

Đang lúc Cố Kỳ Việt yên lặng suy nghĩ những điều này, Thẩm Triều Triều ngồi bên cạnh anh đột nhiên giơ tay kéo vạt áo anh, đến khi Cố Kỳ Việt quay đầu nhìn lại thì lập tức đối diện với cặp mắt lóe sáng kia của Thẩm Triều Triều.

Dáng vẻ của Thẩm Triều Triều quá mức xinh đẹp, mà thứ thu hút sự chú ý nhất trên gương mặt của cô chính là cặp mắt hạnh như biết nói kia, vô cùng linh động.

Lúc này cô lấp lánh nhìn anh, nhỏ giọng nói: “Cố Kỳ Việt, anh thật lợi hại!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-113.html.]

Khi được những người khác khen là lợi hại, trong lòng Cố Kỳ Việt bình tĩnh không gợn sóng, cũng không cảm thấy mình có gì hay để khen, bắt được bọn buôn người chỉ là bởi vì đối phương chủ động tấn công chứ không phải anh cố ý đi bắt.

Nhưng khi Thẩm Triều Triều khen ngợi anh lại khiến tâm trạng của Cố Kỳ Việt trở nên vui vẻ, nghĩ rằng người phụ nữ này thật biết cách khen người khác.

Cô không phải trên phương diện ngôn ngữ, mà là trên toàn bộ vẻ mặt và động tác của Thẩm Triều Triều đều mang theo sự sùng bái thật lòng khiến Cố Kỳ Việt cảm thấy mình thật sự đã làm được một chuyện siêu cấp lợi hại.

Ngay cả việc tham gia đại hội khen thưởng cũng khiến anh không còn cảm thấy mâu thuẫn như lúc đầu.

Khụ khụ, công lao bắt giữ bọn buôn người, cho dù được khen ngợi cũng là anh xứng đáng...

Khóe miệng Cố Kỳ Việt khẽ nhếch lên, mặt mày mang theo vẻ đắc ý, đôi mắt đen láy.

Anh vừa định mở miệng nói gì đó nhưng lý trí lại ùa về khiến khóe miệng đang cong lên của Cố Kỳ Việt cứng ngắc, không nghĩ ra tại sao vừa rồi mình lại cảm thấy tham gia đại hội khen thưởng cũng chẳng sao cả?

Ở trước mặt Thẩm Triều Triều, anh cứ luôn dễ dàng buông lỏng phòng bị, thế là Cố Kỳ Việt mất tự nhiên quay đầu nhìn về phía trước, cứng rắn nói: “Em cũng có một phần công lao khi bắt băng đảng bọn buôn người, em cũng có thể tham gia đại hội khen thưởng.”

Chỉ một câu đã khiến Thẩm Triều Triều yên lặng, cô rụt cổ lại.

Giống như một con ốc sên thò râu ra khỏi vỏ, gặp gió thổi cỏ lay đã trốn đi.

“Tiểu Việt, con nên sớm chuẩn bị bản thảo phát biểu đi.” Đang lúc hai người lâm vào yên lặng thì Cố Hằng hưng phấn mở miệng, sau đó lại cảnh cáo một phen: “Trường hợp nghiêm túc, con đừng viết mấy thứ lộn xộn, đến lúc đó người mất mặt không chỉ có con mà còn có mọi người.”

Biết Cố Kỳ Việt mất hứng là sẽ cáu kỉnh nên Cố Hằng nói trước, Cố Kỳ Việt không kiên nhẫn gật đầu.

Nếu anh nói không tham gia, cái nhà này chắc sẽ bị xốc lên.

Phải bàn bạc kỹ hơn!

Loading...