Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 112

Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:19:38
Lượt xem: 4

Có lẽ bọn họ đã tác hợp một cặp vợ chồng bất hòa.

Kết quả...

Sự thật chứng minh là bà đã suy nghĩ nhiều.

Nhìn xem hai người này chung đụng tốt biết bao!

Thằng nhóc thối kia quen giả vờ giả vịt, nếu như không phải lần này bắt gặp thì chỉ sợ bọn họ vẫn sẽ không hay biết gì... Không được, lát nữa phải nói với mẹ chồng, vạch trần bộ mặt thật của nó!

Đón nhận ánh mắt kỳ quái mà mẹ mình nhìn qua, Cố Kỳ Việt chỉ cảm thấy da đầu tê dại, nhưng vẫn cố giả bộ trấn định mở miệng nói: “Hai người đừng hiểu lầm, là Thẩm Triều Triều ngã sấp xuống nên con đỡ cô ấy dậy mà thôi, tất cả đều là trùng hợp.”

Chỉ là không biết tại sao lời nói này lại tràn ngập mùi vị giấu đầu lòi đuôi.

Lúc này Thẩm Triều Triều đỏ mặt đứng ở phía sau Cố Kỳ Việt, cô hồi hộp giơ tay nắm lấy góc áo Cố Kỳ Việt, không ngờ lại bị trưởng bối nhìn thấy cảnh hai người gần gũi khiến cô có chút thẹn thùng không biết phải làm sao.

Mặc dù lúc cô chủ động ôm Cố Kỳ Việt, cô không cảm thấy có gì xấu hổ.

Cô chỉ đang bày tỏ thiện cảm với chồng mình mà thôi.

Lâu ngày không bước ra khỏi nhà khiến Thẩm Triều Triều không nhạy tin, hơn nữa mẹ cô là Bạch Vân từng học qua trường học nữ sinh nên chỉ tiếp xúc toàn là tư tưởng mới, cách dạy dỗ con cái cũng chịu ảnh hưởng này, khuyến khích Thẩm Triều Triều triều sau này phải dũng cảm đối xử với người mình thích hơn.

Chỉ cần không vi phạm đến luân lý và đạo đức cùng với việc đối tượng yêu thích là một người tốt, thì phải dũng cảm bày tỏ.

Đừng để bản thân phải hối tiếc.

Tất nhiên, nếu không thích cách này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-112.html.]

Nhưng khi phải lựa chọn, tất cả đều phải lấy cảm nhận của mình làm chủ.

Đừng để bản thân không vui.

DTV

Vì thế dưới sự giáo dục khuyến khích của Bạch Vân, Thẩm Triều Triều bé nhỏ trồng xuống một hạt giống trong lòng, sau khi nảy mầm thì cố gắng trưởng thành, cho đến bây giờ đã bắt đầu trưởng thành, sắp kết trái.

Không biết trái có hương vị là ngọt? Hay là cay đắng?

Còn phải chờ!

Cố Kỳ Việt đứng phía trước Thẩm Triều nói một câu xong bèn câm miệng lại, anh không thích hợp trong việc bịa ra lý do, Cố Kỳ Việt nhìn ba mẹ mình rồi gượng gạo nói sang chuyện khác: “Nhưng sao hôm nay hai người lại về sớm như vậy? Có việc sao?”

Cố Kỳ Việt nói mọi thứ đều là trùng hợp khiến Cố Hằng hừ lạnh một tiếng, nghĩ đến mục đích hôm nay trở về sớm, ông cũng không tiếp tục bám lấy chuyện này không buông nữa mà là tỏ vẻ vào nhà rồi nói sau.

Bên ngoài Thạch Sanh thì ít mà Lý Thông thì nhiều, không chừng sẽ bị ai đó nghe được.

Tuy Cố Hằng thừa nước đục thả câu nhưng nhìn vẻ vui mừng hiện lên trên mặt mày của ông là biết rất có thể là chuyện tốt, nếu không thì khuôn mặt đã sớm dài ra...

Quả nhiên sau khi mọi người ngồi xuống sô pha trong phòng khách, giọng của Cố Hằng lập tức vang dội: “Là như vầy, khoảng thời gian trước Cố Kỳ Việt bắt được bọn buôn người, giúp đỡ công an phá được một vụ án lớn! Nghe nói chính quyền thành phố Giang Lâm đang có ý định tổ chức đại hội khen thưởng!”

Cố Hằng vẫn luôn thu dọn sạp hàng hỗn luạn cho đứa con trai không thể khiến ông bớt lo của mình, chịu không ít áp lực, ngay cả người trong xưởng cũng lén lút nghị luận.

Bọn họ nói rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, nhưng sao con trai của quản đốc lại như bùn nhão không trét nổi tường chứ!

Cố Hằng nghe xong chỉ có thể buồn bực, bởi vì ông không thể nào phản bác.

Kết quả không ngờ đứa con trai khiến ông đau đầu lại nhanh chóng trở thành một chàng trai tốt được mọi người khen ngợi, thậm chí chính quyền còn tổ chức đại hội khen thưởng cho anh.

Loading...