Mỹ Nhân Thích Được Nuông Chiều - Chương 221
Cập nhật lúc: 2024-09-06 12:48:33
Lượt xem: 135
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8KdhCdzx3L
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ đến nay Lương Triệu Thành đối với việc Lâm Khê dạy dỗ Tiểu Dã đều sẽ nhiều lời gì.
Chỉ là buổi tối sẽ ôm cô với cô: “Sau em nhất định sẽ là một .”
Mới ban đầu, vẫn luôn cảm thấy cô còn quá nhỏ tuổi, tính xác định, thậm chí vẫn luôn cảm thấy cô và bản hợp , đương nhiên, khi đó cũng như nào mới hợp với .
Anh từng thích khác, thích thì chính là kiểu như cô.
Lúc đó đối với bản cũng cực kỳ tuyệt vọng.
mỗi thêm một chút hiểu về cô, liền rằng, từ đến nay cô là tính xác định, cô của lúc đó chỉ là đối với xác định, cô của lúc đó khả năng thích , thu hút bởi , nhưng hiểu . Cũng giống như hiểu cô , đối phương thích hợp với , đối phương thể cùng sinh sống chung , vì mới xác định.
Anh dịu dàng hôn cô, gì đó mà cái gì cũng .
Anh từ đến đều giống cô, lúc nào cũng từng chuỗi từng chuỗi lời ngon tiếng ngọt.
Anh chỉ thể hôn cô một lúc, đó gọi cô một tiếng “bé con”, Lâm Khê vốn dĩ còn đang hưởng thụ sự dịu dàng của .
Bởi vì đa thời gian đều mạnh mẽ, tuy rằng như thế cô cũng thích, nhưng loại cảm giác dịu dàng cũng sẽ khiến con lún sâu .
mà một tiếng gọi “bé con” của khiến cho cô trong chốc lát nhớ điều gì.
Cô nhớ hơn một năm , bản từng truy hỏi rằng thích cô đến nhường nào, cô là bảo bối của , lúc đó thấy lời sắc mặt lập tức lạnh , còn kêu cô đừng nghịch ngợm, rằng “Em bảo bối của , là phụ nữ của ”, bây giờ thì ?
Có vài cái nợ cũ khác dễ tính, cái nợ cũ tính một chút cũng vấn đề gì nhỉ.
Cô giả vờ quở trách : “Em nhớ là, đây em là bảo bối của ? Bây giờ thì ?”
Khả năng ghi nhớ của Lương Triệu Thành .
Cô như , nhanh nhớ mấy chuyện lúc đó, đó : “Lúc đó vẫn , bây giờ thì .”
Lâm Khê tàn nhẫn véo , ôm cô kéo cô trong lòng, bởi vì quấn lấy quá chặt mà cô hít một thật sâu : “Lúc đó còn em thích cũng , cùng lắm là chia tay coi như chuyện gì, bây giờ em thích ?”
Lâm Khê nhất thời chút hồi hộp đến nghẹt thở.
Cô hít một thật sâu, cảm nhận một sự dạt dào đột ngột, qua một lúc lâu mới dịu .
Cô trầm giọng : “Không , thích em, nếu như thích em, lẽ em sẽ chẳng còn chữa khỏi nữa, hoặc là em sẽ rời xa nơi , trở thành Nhạc Khê, đem nơi coi như là một giấc mộng thì mới thể chữa lành bản .”
Lương Triệu Thành thấy cô những lời , sắc mặt đổi cực kỳ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-thich-duoc-nuong-chieu/chuong-221.html.]
Động tác trong chốc lát trở nên thô bạo và hung ác.
Giống như là như mới thể khiến cho đôi bên càng cảm thấy sự chân thực hơn một chút.
Lâm Khê vẫn luôn ở Tân An đến mùng năm Tết, mùng sáu Tết cô cùng Lương Triệu Thành và Nhạc Minh Tư về Liễu Châu.
Lúc Tiểu Dã cùng.
Cậu thành phố Bắc hơn nửa năm, lúc trở về cũng bận rộn, mỗi ngày đều đồng bọn tìm đến , Thạch Đầu của nhà bà Ba hận thể đến nhà cô để ở.
Còn về thím Ngô.
Trước Tết, ngày hôm khi thím trở về, nhà cũ nhà họ Ngô lên thị trấn gọi điện cho Lâm Khê, bọn họ khuyên thím Ngô về, nhưng thím Ngô điện thoại, Lâm Khê mỉm mà đuổi cổ bọn họ .
Đợi đến mùng bốn Tết, cháu trai lớn của thím Ngô mang theo chắt nội của bà tìm đến tận cửa để xin thím Ngô, rằng lúc đó tìm bà mượn tiền là bởi vì trong nhà xây nhà thực sự là cần thêm tiền, bọn họ cũng là ý mượn xong trả . Nói rằng đợi Tết vẫn sẽ đến Tân An công, đến lúc đó tiền mà bà cho bọn họ mượn đều sẽ trả cho bà , đó với thím Ngô rằng, lòng hiếu thuận của bọn họ đối với bà là thật lòng thật ý. Từ lúc còn nhỏ, ốm yếu bệnh tật, vẫn luôn nhớ đến những năm tháng thím hai chăm sóc nhiều như nào, xin thím hai đừng tức giận với , còn đón thím hai về nhà ở đến hai ba hai tư tháng Chạp qua đây. Nói là đợi đến hai ba hai tư tháng Chạp cũng sẽ qua đây tìm công việc, đến lúc đó thím Ngô cùng cùng qua đây là , đến lúc đó thím Ngô tiếp tục ở nhà họ Lâm thì cứ tiếp tục ở nhà họ Lâm, theo chung sống qua ngày thì theo chung sống qua .
Thằng chắt nội gọi một tiếng “bà hai”: “Bà hai, cùng với chúng cháu về nhà , bà , ông nội bà nội mắng cha cháu một trận lớn, năm nay đón Tết cũng chẳng thoải mái . Vốn dĩ Tết cha cháu qua đây tìm bà hai, nhưng mà ông nội chị lớn nhà họ Lâm đều đối đãi với bà hai , bà hai ở đây đón Tết khẳng định cũng thể vui vẻ, bằng để bà hai vui vẻ đón Tết, chúng cháu qua đây xin bà hai, đón bà hai về nhà ở mấy ngày.”
Thím Ngô vốn dĩ cũng tức giận bao nhiêu, chỉ là đưa hết tiền tích cóp của lấp đầy cho một nhà thằng cháu trai mà thôi.
Vì khi bà chắt nội lời liền sờ sờ đầu của , đó nắm lấy một đống kẹo nhét tay , dỗ ngoài chơi, cuối cùng mới cùng cháu trai bà : “Đại Lịch, thật thím cũng tức giận với cháu, chỉ là thực sự nhiều tiền như . Cháu cũng đấy, thím công ăn lương cho nhà họ Lâm, cũng mới chỉ hai năm, ăn uống, tiền công tổng cộng cũng chỉ hai nghìn, nhưng đón một cái năm mới, thím cho cháu, cho em gái họ của cháu, đều mua bao nhiêu là đồ. Ngày lễ ngày tết, tiền trợ cấp cho trẻ con cũng hề ít, còn bản thím cũng chi tiêu, vì tiền mà thím tích kiệm , tổng cộng chỗ đó thật cũng chỉ còn thừa đến một nghìn.”
“Cháu đây mới mở miệng thì đòi ba nghìn, thím thím , cháu liền nhà họ Lâm tiền, kêu thím tìm nhà họ Lâm mở lời mượn tiền hộ, ôi trời ạ, cả cái đời của thím cũng từng đùng một cái tìm mở lời mượn mấy nghìn như thế. Nói thật lòng, nhỡ thím mà bệnh tật gì thể việc, tiền thế nào để trả? Số tiền tiết kiệm còn thừa đến một nghìn của thím, thím cũng dự định giữ , nhỡ đột nhiên bệnh tật gì thì cũng coi như là tiền phòng , chuyện gì cũng thể tuỳ tiện lấy dùng.”
Lâm Khê vẫn còn đang trong gian nhà chính, cháu trai thím Ngô thấy thím Ngô những lời như , mặt bỗng chốc hổ đến đỏ bừng.
Anh há miệng, đây còn thể với thím Ngô, nhà họ Lâm là nhân từ, trong nhà còn tiền, bà mà thật sự mệnh hệ gì, bọn họ cũng sẽ quan tâm đến hai nghìn , nhưng những lời ở trong nhà thì còn , mặt Lâm Khê, vẫn ngoài.
Anh chỉ thể lẩm bẩm: “Thím hai, thím mà chuyện gì, tự khắc sẽ chúng cháu, chúng cháu sẽ hiếu thuận với thím.”
Thím Ngô xua tay: “Thím , cháu là cho thím, cha cháu thì càng cùng thím tình cảm nhiều năm, nhưng tình cảm là tình cảm. Hai ngày hôm nay thím cũng coi như là nghĩ rõ , giữa họ hàng thích, vẫn lên khách sáo mà duy trì cách một chút thì mới , nếu như thím mà thì thể giúp đỡ cháu một chút, thím sẽ tự mà giúp đỡ cháu. bây giờ thím vẫn còn đang giúp việc cho nhà , cũng chẳng bao nhiêu đồng, thím giúp cháu hỏi nhà họ Lý bên cạnh , bọn họ chuyên sửa chữa bày trí.”
“Bọn họ , chuyện xây nhà , cũng ba nghìn, nếu như ba nghìn thì tiên đừng sửa chữa nữa, tường bên ngoài còn dùng thì đừng vội sơn gì, đợi tu sửa thì vẫn kịp, bao nhiêu tiền thì bấy nhiêu tiền, sảng khoái vui vẻ, ngủ cũng ngon giấc.”
Ngô Đại Lịch: ...
Ngô Đại Lịch mặt đỏ tía tai, hôm nay qua đây, xin dỗ dành thím hai của là thật, cũng hẳn là đến mượn tiền.
suy cho cùng vẫn là thành thực, thím Ngô như , Lâm Khê một bên trong veo mà , những lời còn đều chặn họng, cuối cùng chỉ thể giữ ngột ngạt ấm ức trong lòng mà rời .
Trước đây thím hai của như , một năm nay, biến hoá lớn như thế cơ chứ?