Mỹ Nhân Thích Được Nuông Chiều - Chương 157
Cập nhật lúc: 2024-09-04 12:23:55
Lượt xem: 157
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Ux8gfDXfh
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , Lâm Khê và Lương Triệu Thành, cùng với nhà họ Nhạc cùng đến đồn công an.
Hiệu suất việc của công an quả thật cao, chỉ một đêm, Trương Tú Mai và vợ chồng nhà họ Thẩm khai chuyện.
Năm đó Tiền Anh Tử vốn tham gia chuyện Trương Tú Mai lén đổi con, là y tá đỡ đẻ và Trương Tú Mai chuyện.
Lần dùng Thẩm Hương mạo nhận nhà họ Lâm cũng là Trương Tú Mai tới nhà với họ Lâm Khê bất hiếu như như , tuyệt tình với ruột là bà thế nào thế nọ. Bà thật sự hận cách nào nên mới tìm tới bọn họ, hứa lấy lãi cao, là chờ Thẩm Hương con gái nhà họ Lâm, bất động sản tiền triệu của nhà họ Lâm cũng sẽ là của Thẩm Hương. Đương nhiên Trương Tú Mai cũng điều kiện, chờ khi nhà họ Lâm nhận Thẩm Hương, Thẩm Hương gả cho Chu Gia Lượng, hai nhà cùng hưởng tài sản nhà họ Lâm.
Tình hình vợ chồng nhà họ Thẩm lắm, thật sự động lòng với tài sản hàng triệu của nhà họ Lâm, hơn nữa Chu Gia Lượng cũng “tuấn tú lịch sự”, huống hồ việc thoạt cũng bất kỳ nguy hiểm gì. Dù Lâm Khê cũng là “con gái ruột” của Trương Tú Mai, hai sinh cùng một buổi tối ở trạm y tế vùng biên giới, mấy “cha ruột” như họ chứng, giấy khai sinh thì thể nguy hiểm gì đây?
Cho nên bọn họ chỉ do dự một chút đồng ý.
Hơn nữa để cho chân thật nên cũng việc cho Thẩm Hương.
kết quả là, bọn họ nào rằng, hoá Lâm Khê thật sự con ruột của Trương Tú Mai, còn thật sự bà trộm tới, khi bọn họ phản ứng ở đồn công an, kiên trì mà bọn họ là Trương Tú Mai lừa.
mà bên Trương Tú Mai thật còn điều tra chuyện khác.
Đó chính là, lúc đầu Trương Tú Mai sở dĩ nổi lên ý định là xuất phát từ chỉ dẫn của một khác.
Trương Tú Mai vốn thông minh.
Sao bà thể nghĩ điều ?
Hơn nữa Lâm Khê vốn con ruột bà , mà là trộm tới, bà tuy ngu ngốc nhưng cũng chuyện nhỏ, bởi vì nhà họ Nhạc thế lực lớn, cho nên bà cũng dám lộ chút nào với họ, gồm cả chồng bà là Chu Lai Căn cũng .
Cũng trùng hợp.
Mẹ kế Trần Dã là Diệp Mỹ Dung vì chuyện cổ phần nhà máy nhà họ Trần cùng với chuyện đó mà quả thật là hận Trần Dã và Lâm Khê đến cực điểm, vẫn luôn khiến Lâm Khê khó chịu, nhưng vẫn chỗ xuống tay. Cuối cùng tìm Trương Tú Mai, nhưng châm ngòi bằng cách phát hiện Trương Tú Mai thật sự quá vô dụng, con gái ruột của mà cũng điều khiển , ngược còn chỉnh, đến cả chút chuyện khiến Lâm Khê thêm phiền muộn mà cũng dám, là tức giận đến tim gan phổi đều đau.
Trước tết Chu Mỹ Châu ôm Trương Tú Mai , “Đều là con gái của , vì chị cả thể ăn ngon mặc sống như , chúng con thì sống cuộc sống như , vì mặc kệ chúng con”, đúng lúc Diệp Mỹ Dung đến nhà thấy. Diệp Mỹ Dung nghĩ đến hình như Lâm Khê sinh ở vùng biên giới chứ ở thôn Lâm Hạ, một ý nghĩ đột nhiên nảy nên với Trương Tú Mai.
“Đứa con gái như , đúng là sinh chi bằng sinh. Tú Mai, thì lúc bà sinh cô ở biên giới ? Ở đó xa như , nhà họ Lâm thì c.h.ế.t sạch, chi bằng bà bên ngoài tìm một cô gái khác, cứ con tiện nhân Lâm Khê ruột thịt của nhà họ Lâm, là ôm nhầm với , xem cô còn thể đắc ý bao lâu!”
Diệp Mỹ Dung là đột nhiên nảy kế độc ác, nhưng một tràng lời khiến sắc mặt Trương Tú Mai đổi lớn.
Diệp Mỹ Dung thấy đúng, bèn hỏi bà : “Chẳng lẽ thật sự còn vấn đề?”
Đương nhiên Trương Tú Mai dám thật, chỉ ấp úng thật sự như , kể chuyện và Tiền Anh Tử là sinh cùng một ngày ở trạm y tế.
Phía việc chính là Diệp Mỹ Dung và Chu Lai Căn cùng bàn bạc, bày mưu tính kế, lập kế hoạch chi tiết.
Bọn họ vì cẩn thận mà Chu Lai Căn còn đặc biệt cùng Trương Tú Mai đến vùng biên giới một chuyến, y tá đỡ đẻ qua đời thì càng yên tâm.
mà Trương Tú Mai tâm bệnh, sợ bóc chuyện năm đó lén bế con, mới đầu luôn chịu, mãi cho đến tháng Chu Lai Căn xả chuyện, Lâm Khê chút tình cảm nào mà từ chối cho bọn họ phòng để ở, lúc Trương Tú Mai mới buồn tức, đầu óc ngu ngốc, tìm tới nhà vợ chồng nhà họ Thẩm.
Lại là Diệp Mỹ Dung, vòng vòng thế mà vòng đến Diệp Mỹ Dung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-thich-duoc-nuong-chieu/chuong-157.html.]
Trước tết chuyện tặng quà , khi đó chỉ là vì ghê tởm bà một chút, hiện tại thật đúng là thầm xuất một chiêu mạnh.
Phó sở trưởng đồn công an là bạn Lương Triệu Thành.
Công an với mấy tình hình điều tra vụ án, phó sở trưởng với Lương Triệu Thành: “Sau khi Trương Tú Mai khai tội thì cứ , bà với đồng chí Lâm, gặp cô một , các gặp bà ?”
Lương Triệu Thành về phía Lâm Khê, Lâm Khê nghiêng đầu suy nghĩ một chút, : “Gặp , cùng em gặp bà một .”
Cũng coi như là một kết cục, nguyên chủ một hồi kết.
Phó sở trưởng gật đầu : “Phải gọi Triệu Thành cùng cô, hiện tại phụ nữ điên điên khùng khùng, đừng doạ đấy. thấy chắc bà bắt lấy cô cọng rơm cứu mạng cùng, bởi vì nếu chính cô rút vụ án , là việc nhà, giải hòa riêng, chúng cũng chỉ giam bà mấy ngày là thả bà , những việc bọn họ , tính chất độc ác, đừng vì mềm lòng mà dung túng tội ác.”
Ông cũng thấy nhiều.
Ví như nhiều tên lừa bán trẻ em công an bắt , nhưng bởi vì suy xét đến cảm xúc của đứa trẻ nên cha ruột truy cứu thì cũng sẽ phán.
Lâm Khê lắc đầu.
Tha cho Trương Tú Mai?
Đương nhiên là thể nào.
Ngẫm kết cục bi thảm của nguyên chủ, hoặc là nếu mềm yếu một chút sẽ là kết cục gì? Còn bà cô lẻ loi cả đời, cô thể tha cho Trương Tú Mai?
Cô cảm ơn phó sở trưởng dậy cùng Lương Triệu Thành phòng tạm giam Trương Tú Mai, Nhạc Minh Tư và nhà họ Nhạc ở bên cạnh đều về phía cô, cô với Nhạc Minh Tư: “Yên tâm.”
Dung túng cái ác và mềm lòng chính là tàn nhẫn với hại.
Công an mở cửa, để hai phòng thăm nom.
Trương Tú Mai lẽ là cả đêm ngủ, cả sưng vù tiều tụy, tóc tán loạn, hai mắt sưng đỏ, mờ mịt bất lực và bi thương, thoạt đáng thương lẫn dọa .
Bà thấy Lâm Khê liền vô cùng kích động.
Bà bắt lấy khung sắt, với Lâm Khê, : “Tiểu Khê, Tiểu Khê, sai , con tha thứ cho , thật sự hại con, ép nên còn cách nào. Bác con ở bệnh viện, mỗi ngày đều cần tiền, còn Mỹ Châu và Gia Bảo, bọn chúng cao lên , nhưng đến cả quần áo mới cũng mua nổi, ở trường học nhạo bắt nạt, thật sự còn cách nào. Mẹ từng tìm con, nếu con thể đưa tay giúp đỡ, cũng sẽ tìm nhà họ Thẩm.”
“Tiểu Khê, lời con, đợi ngoài sẽ lời con, dẫn Mỹ Châu và Gia Bảo về quê sống yên , sẽ tới Tân An, con tha thứ cho , bảo bọn họ thả ngoài . Hiện tại bác con thương, Mỹ Châu và Gia Bảo còn nhỏ, thể , Tiểu Khê, con luôn là đứa trẻ ngoan mềm lòng nhất, dù bọn chúng cũng là em của con, con bảo bọn họ thả ngoài ?”
Nói xong câu cuối cùng là thành tiếng.
Trương Tú Mai kích động, nhưng Lâm Khê vẫn bình tĩnh, biểu cảm hầu như bất kỳ đổi gì.
Cô Trương Tú Mai cuối cùng chỉ lo tu tu, thấy bà nữa thì cô mới lạnh nhạt : “Bà quên ? Bọn chúng cũng là em , bọn chúng chút quan hệ nào với .”
Giọng như là mang theo lạnh lẽo vô tận.
Tiếng của Trương Tú Mai đột nhiên im bặt, nhưng ngay đó bà nhảy dựng lên: “Tiểu Khê, con thể như , con thể như , lúc ôm con về con mới bây lớn, như con mèo , là một ngụm một ngụm nước cơm nuôi con lớn, vì nuôi con mà chịu bao đau khổ. Cho dù rời nhà họ Lâm, nhưng khi đó con 6 tuổi, sáu năm đó đều là ngày đêm chăm sóc con, ơn sinh bằng ơn dưỡng dục, con thể như , thể như ?”