Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 258

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:37:15
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

, xúi quẩy, xem cái miệng của ."

 

Mã Tú Chi cũng nhận lời như khoảnh khắc ấm áp hiếm đúng thật là mất hứng, liền vội vàng đổi ý:

 

“Mẹ còn Tùng T.ử mấy đứa nhỏ kết hôn sinh con nữa chứ, thể nhanh như ..."

 

“Chẳng , những lời thể tùy tiện ?

 

Mẹ và cha cứ giữ gìn sức khỏe cho , em và hai nỗ lực việc, tranh thủ sớm ngày đón hai tới Bắc Kinh, chúng trở thành gia đình đầu tiên trong thôn tiến thủ đô sinh sống."

 

Lương Thanh Thanh ôm lấy cánh tay Mã Tú Chi, tựa đầu vai bà.

 

Nghe thấy lời cô , Mã Tú Chi và Lương Học Dũng một cái, tức thì đến khép miệng, một mực hưởng ứng, nhưng thực tế trong lòng nghĩ đây là chuyện dễ dàng?

 

Tiến huyện thành sinh sống còn đơn giản nữa là, họ còn thể xa cầu tiến thủ đô ?

 

con cái tấm lòng , bậc cha như họ tất nhiên thể dội gáo nước lạnh.

 

Lúc đây họ tuyệt đối ngờ tới mấy năm , mười mấy năm , họ những thể sống thong dong tự tại ở thủ đô, mà còn thể nước ngoài nghỉ dưỡng để ngắm phong cảnh ngoại quốc khác biệt, tất nhiên đó đều là chuyện .

 

Ánh hoàng hôn buông xuống cánh đồng, phủ lên cả nhóm một lớp hào quang ấm áp.

 

Thời gian hạnh phúc luôn ngắn ngủi, khi từ tỉnh Xương Bắc trở về Bắc Kinh, ba vị sinh viên đại học liền rơi đống bài tập kỳ nghỉ bận rộn, trải nghiệm một vố thế nào gọi là “nước đến chân mới nhảy".

 

Cũng may hai ngày khi học kỳ mới bắt đầu, họ cuối cùng cũng thành nhiệm vụ một cách viên mãn.

 

Vừa khai giảng, giảng viên liền công bố một tin tức chấn động, các trường đại học lớn ở Bắc Kinh sẽ liên kết tổ chức cuộc thi hùng biện thứ nhất cuối năm, đoạt giải sẽ cơ hội tự do lựa chọn thực tập tại các bộ ngành lớn trong thành phố.

 

Cơ hội ngàn năm một , bất luận là ai cũng bỏ lỡ, trong chốc lát đăng ký chật kín văn phòng, Lương Thanh Thanh cũng ở trong đó, và cô hạ quyết tâm giành nó, cô sở hữu ưu thế trời ban, trong mấy năm việc ở cục phát thanh, cô rèn luyện những kỹ năng chuyên môn mà khác , đồng thời cũng kinh nghiệm tham gia các cuộc thi hùng biện.

 

Cô nhất định giành cơ hội !

 

Vừa chạy xong bài tập hè, còn thảnh thơi hai ngày, cô lao công tác chuẩn cho cuộc thi hùng biện, đồng thời còn thành các bài tập học phần cơ bản, mỗi ngày bận rộn xoay như chong ch.óng, thể kể từ khi đại học, cô hiếm khi khoảnh khắc nào thả lỏng bản .

 

Trạng thái khiến cô thấy mệt mỏi, cũng khiến cô thấy sung túc, dần dần hiểu niềm vui của việc học là vô tận, thỉnh thoảng cô cũng sẽ nhớ bản lúc đầu vốn định lập chí trở thành cá mặn ôm đùi, nhưng nay ngược .

 

Có lẽ để Phạm Gia Dục kế thừa ý nguyện của , trở thành cá mặn ngửa ôm đùi cha cũng thể.

 

Nhìn cái đuôi nhỏ mỗi ngày ăn ngủ, ngủ ăn, Lương Thanh Thanh cảm thấy suy nghĩ khả năng thực hiện , nghĩ đến đây, cô khỏi mím môi khẽ, tiếp tục bàn sách bản thảo.

 

Cô bận, Phạm Ngạn Hành càng bận hơn, tháng mười giáo sư hướng dẫn tóm hỗ trợ thành một dự án nghiên cứu, trực tiếp “nhốt phòng tối nhỏ" hơn một tháng, ngay cả mặt cũng gặp .

 

Đợi đến khi ngoài, Lương Thanh Thanh sớm thi xong, dọc đường vượt qua khó khăn, danh xứng với thực giành giải nhất, đeo hoa hồng lớn thành công nhận cơ hội đến Bộ Ngoại giao thực tập kỳ nghỉ đông.

 

Cô vui mừng đến mức nhịn hét lên, chi-a s-ẻ tin tức chấn động với mỗi một bạn bè, đợi đến khi về nhà gặp Phạm Ngạn Hành phong trần mệt mỏi trở về, càng kềm mà đỏ hoe mắt, khác đều nghĩ cô thắng nhẹ nhàng, chỉ bỏ bao nhiêu nỗ lực gian khổ trong thời gian qua.

 

“Anh về ?"

 

Lương Thanh Thanh bước ba bước thành hai chạy tới ôm Phạm Ngạn Hành, vội vàng đưa tay đón lấy cô, bàn tay lớn vuốt ve gáy cô, hạ giọng nửa đùa nửa thật mở miệng:

 

“Nhớ đến ?"

 

Lần đầu tiên cô phản bác , trái gật đầu thật mạnh, “Phạm Ngạn Hành, em nhớ nhớ ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-258.html.]

“Anh cũng ."

 

Hai dùng lực ôm c.h.ặ.t lấy , dùng hành động để bày tỏ nỗi nhớ nhung dành cho đối phương.

 

“Đừng nữa, về đây."

 

Phạm Ngạn Hành dùng đầu ngón tay lau giọt nước mắt nơi đuôi mắt cô, trêu chọc:

 

“Còn nữa là sẽ biến thành mèo hoa nhỏ đấy."

 

“Cút ."

 

Lương Thanh Thanh tức giận lườm một cái, chuyển sang hỏi:

 

“Dự án của thành thế nào ?"

 

“Mọi thứ thuận lợi, thành thì nỡ thả bọn ."

 

Vừa nhắc tới chuyện , mặt Phạm Ngạn Hành liền lộ vẻ mệt mỏi che giấu , “Mấy con đó đau hết cả đầu."

 

“Anh mà cũng đau đầu cơ , em thấy bình thường mấy cuốn sách đó say mê lắm mà."

 

Lương Thanh Thanh lời tuy , nhưng c-ơ th-ể thành thật, xót xa đưa tay xoa xoa những nếp nhăn nơi chân mày .

 

Phạm Ngạn Hành thuận thế nắm lấy tay cô, đặt bên môi hôn một cái lên mu bàn tay, “Có em ở bên cạnh hồng tụ thêm hương, chắc chắn là mạnh hơn nhiều so với ở trong đống đàn ông ."

 

“Anh chuyện bình thường chút , dày em khó chịu đấy."

 

Lương Thanh Thanh bịt môi, biểu cảm nôn.

 

Phạm Ngạn Hành chân mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn, lẩm bẩm:

 

“Chiêu thầy dạy hiệu quả ?"

 

Anh mập mờ nhỏ tiếng, Lương Thanh Thanh rõ, hỏi một câu, nhưng đ-ánh trống lảng, “Hôm nay là ngày công bố thành tích của em đúng ?

 

Giải nhất?"

 

Phạm Ngạn Hành đoán một cái là trúng ngay, thái độ tràn đầy tự tin đối với cô như thỏa mãn lớn hư vinh tâm của Lương Thanh Thanh, cô đắc ý nhếch môi, “Tất nhiên , em lấy tư cách thực tập ở Bộ Ngoại giao ."

 

thật hổ là em, quá lợi hại , vợ nhất định thể đền đáp như ý mà."

 

Phạm Ngạn Hành khi khen khác thì nghiêm túc thành kính, ngoại trừ sến súa thì là lọt tai, độ cong nơi khóe miệng Lương Thanh Thanh thể nén nữa, nhanh ch.óng lan tỏa đến cả ngũ quan, mắt long lanh :

 

“Chỉ những lời để dỗ em thôi."

 

“Em cứ sờ thử lòng , một câu dối nào , tùy em xử trí."

 

Tay cô nắm lấy, cưỡng ép ấn vị trí l.ồ.ng ng-ực, giọng trầm khàn khiến bầu khí xung quanh bỗng chốc đổi vị.

 

Lương Thanh Thanh theo bản năng nuốt một ngụm nước bọt, bước chân lùi nửa tấc, lắp bắp:

 

“Em bảo tin ..."

 

 

Loading...