Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 249

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:37:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thời gian một tháng dài dài, ngắn ngắn, kỳ thi đầu tiên khi khôi phục cao khảo cuối cùng diễn đúng như hẹn.”

 

Tiêu Kim Hoa dậy từ sớm chuẩn cho bọn họ bữa sáng thịnh soạn, đợi bọn họ ăn xong, bế đứa trẻ cùng tiễn bọn họ đến trường thi, lúc bọn họ đến nơi, phụ cận từ lâu đông như kiến, thí sinh, bạn bè đưa tiễn, xem náo nhiệt, phóng viên báo chí...

 

Đủ loại hội tụ với , cùng chứng kiến thời khắc trọng đại lịch sử , vận mệnh của một cũng sẽ từ đó xảy sự đổi nghiêng trời lệch đất.

 

Lương Thanh Thanh lo lắng là giả, nhưng vì chuyện chuẩn gần hai năm trời, đến lúc chỉ cảm thấy như trút gánh nặng, ôm lấy cục bột nhỏ hôn mấy cái mới nỡ buông nó , Phạm Ngạn Hành ở bên cạnh u u oán oán cô hai cái, ánh mắt đó như thể đang ủy khuất oán trách vì chỉ hôn con trai mà hôn .

 

Thấy , Lương Thanh Thanh thèm che giấu mà trợn một cái mắt thật to, rốt cuộc mấy tuổi ?

 

Sao nỡ lòng nào tranh phong ghen tuông với một bảo bảo chẳng hiểu chuyện gì, hơn nữa, đây là nơi công cộng, cô hôn hợp lệ ?

 

“Thời gian còn sớm nữa, mau thôi, bọn lát nữa vẫn đợi ở vị trí chờ các con.”

 

Mã Tú Chi bế bạn nhỏ Phạm Gia Dục vẫy vẫy tay với bọn họ, cả nhà tiễn hai trường thi.

 

Thực sự chỗ nhận đề thi khoảnh khắc đó, Lương Thanh Thanh thở hắt một thật dài, bắt đầu cầm b.út nghiêm túc bài, những đề bài tương tự cô nhiều , phương pháp giải đề ngay khoảnh khắc thấy đề bài hiện lên trong đầu.

 

Môn Tiếng Anh đối với cô mà càng đơn giản đến mức thể nào hơn, cô dù cũng là một “du học sinh" ở nước ngoài nhiều năm, nếu như thi điểm hài lòng, thì những năm đó chẳng là phí trắng ?

 

Sau khi thi xong tất cả các môn, Lương Thanh Thanh chẳng gì cả, trực tiếp về nhà ngủ một giấc trời đất tối sầm, đây cũng là việc đầu tiên cô khi thi cao khảo ở trong nước ở kiếp , coi như là một nghi thức từ biệt.

 

Sau khi ngủ dậy, ngày thứ hai tiếp tục , các đồng nghiệp đều tham gia cao khảo , tới chúc phúc, cũng tới đối đáp án, tóm vây đến mức nước chảy lọt, mãi cho đến khi Điền Phong Xuân giải cứu cô ngoài.

 

“Thi xong ?”

 

Hai trong văn phòng, giống như thường lệ uống trò chuyện, nhưng Lương Thanh Thanh nhạy bén nhận một tia đúng lắm, cô gật đầu, nhếch môi đáp:

 

“Vâng, thi xong ạ.”

 

Điền Phong Xuân uống một ngụm , im lặng một hồi lâu mới đáp:

 

“Đọc sách nhiều, tu tâm dưỡng tính cũng là .”

 

“Thầy ơi, thầy lời gì thì cứ thẳng ạ, cứ thế con thấy khó chịu lắm.”

 

Lương Thanh Thanh dậy xuống cạnh Điền Phong Xuân, hai qua một hai ngày chung đụng, mối quan hệ từ lâu còn so với bình thường nữa , vì vòng vo tam quốc khiến lòng đều thêm phần giãy giụa khó chịu, thà rằng c.h.é.m đứt nhanh gọn cho xong.

 

Ánh mắt hai chạm giữa trung, Điền Phong Xuân bỗng nhiên một tiếng, bất đắc dĩ chỉ chỉ ch.óp mũi cô, “Cái tính tình của em đúng là vẫn phong phong hỏa hỏa như cũ, cũng chỉ lúc chính sự mới thể kiên nhẫn một lát.”

 

Bị Điền Phong Xuân , Lương Thanh Thanh cũng giận, chỉ nhún vai, chút ngại ngùng nũng:

 

“Ai bảo thầy chuyện cứ vòng vo cơ chứ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-249.html.]

“Còn trách ngược nữa.”

 

Điền Phong Xuân hừ một tiếng, dừng một chút, dứt khoát thẳng:

 

“Hôm nay gọi em qua đây, là hỏi xem dự định của em thế nào?

 

Cục đối với cao khảo là hết sức ủng hộ, những thi đỗ đều bảo lưu chức vị, về sẽ chỉ thăng chứ giáng.”

 

Nghe , Lương Thanh Thanh mím môi, ánh mắt mong đợi của Điền Phong Xuân, rốt cuộc là nỡ, vẫn cúi đầu xuống, tránh tầm mắt của bà, “Nếu như thi đỗ đại học ở thành phố Kinh, con sẽ ở thành phố Kinh ạ.”

 

Bầu khí thoải mái trong phòng tức khắc xảy sự đổi, nụ mặt Điền Phong Xuân cứng nơi khóe môi, cho dù sớm chuẩn tâm lý, nhưng vẫn hồi lâu mới thể hồn , bà từ lâu Lương Thanh Thanh là một đứa trẻ chủ kiến dã tâm, bà cũng tán thưởng những như , cho nên bấy lâu nay luôn sức bồi dưỡng, thậm chí xem cô là kế thừa của .

 

Trong những lúc chung đụng hàng ngày, càng xem cô như con gái ruột của .

 

bây giờ cô chính miệng rời , rời khỏi tỉnh Xương Bắc, rời khỏi đài phát thanh, rời khỏi bên cạnh bà...

 

Điền Phong Xuân cụp mắt xuống, nắm c.h.ặ.t chén trong tay, gượng :

 

“Thành phố Kinh là một sân khấu lớn, em sẽ sự phát triển hơn.”

 

“Thầy ơi!”

 

Lương Thanh Thanh lên tiếng cắt ngang lời Điền Phong Xuân, kiên định :

 

“Bất kể đến , thầy đều là thầy cả đời của con.”

 

Câu đ-ập mạnh sâu trong nội tâm Điền Phong Xuân, bà ngẩng đầu Lương Thanh Thanh từ lâu nước mắt đầy mặt, hốc mắt cũng kìm ửng đỏ, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.

 

Trời cao mặc chim bay, bà tin tưởng mắt của , cũng tin tưởng Lương Thanh Thanh năng lực bay về phía bầu trời rộng lớn hơn.

 

Chương 125 Nóng bỏng

 

Ngày công bố điểm thi cao khảo, Lương Thanh Thanh giao trọng trách xem điểm trực tiếp cho Phạm Ngạn Hành, còn cô thì ru rú ở nhà sửa bản thảo, cô vì việc bận rộn cả tuần , vất vả lắm mới đến công đoạn kết thúc, đương nhiên là yên tâm cho xong.

 

Cuộc thi diễn thuyết do tỉnh tổ chức, giải nhất thể nhận một ngàn tệ tiền thưởng, giải nhì và giải ba thì giảm một nửa, hơn nữa giải thưởng còn thể sơ yếu lý lịch, cho công việc , sự cám dỗ thực sự quá lớn, chỉ cô, một nửa phát thanh viên trong cục đều đăng ký tham gia , thực lực của họ đều kém, nếu chuẩn kỹ càng, ước chừng trụ nổi qua vòng đầu tiên loại .

 

lúc cô đang kết thúc, liền thấy tiếng động mở cửa từ bên ngoài phòng ngủ truyền đến, theo đó là tiếng hét điên cuồng của Mã Tú Chi, “Thanh Thanh!

 

Thanh Thanh!

 

Con ở ?”

 

Lương Thanh Thanh xoa xoa tai, dậy mở cửa, còn kịp hành động, liền thấy cửa phòng ngủ từ bên ngoài đẩy , ngay đó Mã Tú Chi bay , trực tiếp ôm chầm lấy cô, một lát bên tai truyền đến tiếng .

 

 

Loading...