Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 241

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:36:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ là nhiều lên, vẫn khiến cô hài lòng, cô bĩu môi, lẩm bẩm:

 

“Đâu cần cẩn thận như , em cũng còn là trẻ con nữa, tự chăm sóc cho và em bé .”

 

Phạm Ngạn Hành cũng cảm thấy quá đà, nhưng vẫn nhịn dặn dò:

 

“Cẩn tắc vô áy náy.”

 

Câu cách nào phản bác, Lương Thanh Thanh dứt khoát đáp , đang chuẩn về phía chỗ thường đậu xe trong thôn, liền Phạm Ngạn Hành kéo , đồng hồ cổ tay, đưa sắp xếp:

 

“Xe máy kéo xóc quá, chúng xe khách về, vẫn còn chút thời gian, chúng đến bưu điện báo tin vui cho bố , đó mới về nhà.”

 

“Hôm nay vội quá, ngày mai đến huyện thỉnh giáo bác sĩ về những điều bà bầu cần chú ý và những thứ cần ăn cần dùng, nhất là để bố mua đồ ở thủ đô gửi về...”

 

Phạm Ngạn Hành lải nhải về dự định của , cuối cùng :

 

“Anh những việc , đây là việc nên , Thanh Thanh em cái gì cũng cần bận tâm, cứ ăn ngon ngủ kỹ là .”

 

“Anh sắp xếp , em ý kiến gì.”

 

bao thầu việc lớn nhỏ, cô chỉ cần dưỡng thai, hà cớ gì mà ?

 

Lương Thanh Thanh hài lòng với giác ngộ của Phạm Ngạn Hành, giống một gã đàn ông, vợ m.a.n.g t.h.a.i mà còn kẻ rảnh tay!

 

Làm như thể đứa trẻ là của một phía nữ , đúng là hổ!

 

Đến bưu điện, trực tiếp gọi điện đến văn phòng của Khúc Tình Anh, do thời gian gấp gáp, Phạm Ngạn Hành lời thừa thãi nào, thẳng vấn đề chuyện Lương Thanh Thanh mang thai, một chút thời gian chuẩn cũng để cho Khúc Tình Anh.

 

Khúc Tình Anh kinh ngạc đến mức trực tiếp bật dậy khỏi ghế, bà ngờ nhanh như thể thấy tin của hai đứa, trong nhất thời niềm vui sướng to lớn dâng lên trong lòng, khiến bà đến nỗi mắt híp cả .

 

Nghe Phạm Ngạn Hành nhắc đến những thứ bà bầu cần ăn cần dùng, bà vội vàng vỗ vỗ ng-ực, “Việc cứ giao cho , chị con đang việc ở bệnh viện, bảo chị hỏi chuyên gia phụ khoa, lúc đó mua xong sẽ gửi về cho các con.”

 

Nói đến đây, bà nhịn lo lắng, “Hai đứa trẻ con chẳng hiểu gì, hỏi thông gia nhiều , chớ loạn, Thanh Thanh thì lo mấy, chủ yếu là con đấy Phạm Ngạn Hành, việc gì nên , việc gì nên thì trong lòng con hiểu rõ, đừng bắt nạt Thanh Thanh, nếu để , sẽ cho con tay.”

 

“Mẹ!

 

Con mà.”

 

Nghe ý tứ ngầm trong lời của Khúc Tình Anh, trong mắt Phạm Ngạn Hành xẹt qua một tia hổ, nhẹ ho một tiếng chuyển chủ đề :

 

“Mẹ cứ yên tâm , con chắc chắn sẽ chăm sóc Thanh Thanh thật .”

 

“Ừ, thời gian tới xem xin nghỉ phép thăm , lúc đó sẽ về thăm hai đứa.”

 

“Được ạ, hết với nữa, đợi lúc nào rảnh con gọi điện cho .”

 

Sau khi vội vàng cúp máy, Phạm Ngạn Hành dắt Lương Thanh Thanh hợp tác xã mua một ít đồ ăn vặt cô thường thích ăn, mới vội vàng bến xe, trở về thôn, tiên thuận đường về cất đồ, mới đến nhà họ Lương.

 

Lúc đúng giờ cơm, hai vợ chồng trẻ quen cửa quen nẻo nhà bếp, thấy họ, Mã Tú Chi vội vàng lấy thêm hai bộ bát đũa, đều cần chào mời, Phạm Ngạn Hành tự bê hai chiếc ghế đến, dìu Lương Thanh Thanh xuống.

 

Nhìn hành động cẩn thận của , chỉ thấy tình cảm của họ , căn bản nghĩ theo hướng khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-241.html.]

 

“Anh hai bọn họ ạ?”

 

Lương Thanh Thanh cảm thấy chuyện vẫn cần lót đường một chút, nếu ngộ nhỡ như Phạm Ngạn Hành lúc nãy trực tiếp , ước chừng bát bàn cũng vỡ vài cái, đúng lúc cô nhận bàn ăn bóng dáng của Lương Quân Cường và Hoàng Nhã Lệ, liền hỏi .

 

“Cùng Nhã Lệ về nhà ngoại , sáng mai mới về.”

 

Mã Tú Chi bưng bát của Lương Thanh Thanh, múc cho cô một bát canh trứng mướp hương.

 

Lương Thanh Thanh gật đầu, bát nước canh xen lẫn màu vàng xanh, nhịn nuốt nước miếng, đó liền uống liền mấy ngụm, uống xong mới đột nhiên nhớ lúc ở bệnh viện cô một ăn mười cái bánh bao nhỏ .

 

Việc mà đặt ở , mười cái bánh bao nhỏ sớm đủ bụng cô nổ tung , còn thể uống thêm một bát canh trứng mướp hương nữa?

 

Mang t.h.a.i thật thần kỳ, thế mà còn thể đổi khẩu vị của một .

 

Cũng đúng, ngày nay giống ngày xưa, từ một ăn thành hai ăn, khẩu vị lớn hơn mới là lạ.

 

Đợi cơm nước ăn xong xuôi, Lương Thanh Thanh dùng mũi chân thúc thúc cạnh giày của Phạm Ngạn Hành, đối phương lập tức hiểu ý, vội vàng đặt bát trong tay xuống, hắng giọng, nhếch môi :

 

“Bố , hôm nay con và Thanh Thanh qua đây là với một chuyện quan trọng.”

 

Phạm Ngạn Hành trịnh trọng như , , lượt đặt bát đũa trong tay xuống.

 

“Chuyện gì ?”

 

Nhìn biểu cảm của , chắc là chuyện .

 

“Thanh Thanh m.a.n.g t.h.a.i !”

 

Không chuyện , là chuyện lớn!

 

Là chuyện tày trời!

 

“Thật ?

 

Vậy nhà là song hỷ lâm môn .”

 

Mã Tú Chi bụng Lương Thanh Thanh vẫn còn phẳng lì, bụng Vương Hiểu Mai nhô cao, vui đến mức lộ cả răng cửa.

 

Chương 121 Sinh con

 

Tin lập tức khiến nhà họ Lương trở nên náo nhiệt, những từng trải bắt đầu truyền thụ kiến thức nuôi con nhỏ.

 

Lương Thanh Thanh vẫn tại chỗ uống canh, thỉnh thoảng liếc Phạm Ngạn Hành đang vây quanh phía , ghế, lưng thẳng tắp, giống như học sinh tiểu học lên lớp , nghiêm túc các vị “thầy cô”, thỉnh thoảng đưa một vài thắc mắc, Mã Tú Chi bọn họ cũng vui vẻ giải đáp, khí vô cùng hài hòa kết thúc giờ cơm tối.

 

Lúc sắp , Mã Tú Chi còn đặc biệt kéo cô sang một bên.

 

“Con bây giờ là đang mang , những điều cần chú ý đều dặn dò Ngạn Hành , nó thông minh, chắc chắn thể chăm sóc cho con, yên tâm về phương diện , nhưng chuyện tiện với nó, chỉ thể với con thôi.”

 

Mã Tú Chi quanh một lượt, mới thần bí ghé sát tai cô hạ thấp giọng .

 

 

Loading...