Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 233

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:36:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Gió lạnh từng hồi, nhưng họ vốn ở bên chỉ thấy ấm áp, nóng trào dâng từ tận sâu trong lòng chậm rãi nuốt chửng cả con .”

 

Vào ngày mồng ba Tết, hai lên tàu hỏa Kinh thành, trong toa tàu đông , họ mua giường sát , giường ở, nên dứt khoát kéo rèm , tạo thành một gian riêng tư nhỏ.

 

Phạm Ngạn Hành cầm bình giữ nhiệt lấy nước nóng, Lương Thanh Thanh thì đang dọn dẹp giường chiếu, chuyến thời gian đường nhiều, kinh nghiệm của công tác , cô chê chăn mền công cộng sạch sẽ, nên tự mang theo ga trải giường vỏ chăn, trải lên thì sạch sẽ hơn nhiều.

 

Sau khi ăn đơn giản một thứ, Lương Thanh Thanh liền lên giường sách, vùi cả trong chăn mới thấy lạnh như , Phạm Ngạn Hành bên giường cầm con d.a.o gọt hoa quả nhỏ gọt táo, thỉnh thoảng đút cho cô một miếng, do rèm che chắn nên cũng sợ khác thấy, vì những hành vi mật cả hai đều một cách tự nhiên.

 

Cùng với tiếng còi tàu hỏa, cuối cùng cũng đến đích.

 

Hai khỏi nhà ga, liền thấy một vùng trắng xóa, so với tuyết ở tỉnh Xương Bắc, tuyết ở Kinh thành đúng là khác biệt một trời một vực, Lương Thanh Thanh hít sâu một , chằm chằm làn sương trắng đọng lâu trong trung mới từ từ tan , khóe môi nhịn nhếch lên, cuối cùng cũng trở .

 

“Lát nữa ăn cơm xong, cùng em chơi tuyết nhé?”

 

Nhìn Lương Thanh Thanh mỉm rạng rỡ về phía xa, Phạm Ngạn Hành còn tưởng cô hứng thú với chuyện đó, thế là lập tức mở lời đề nghị.

 

Lương Thanh Thanh gật gật đầu:

 

“Được ạ, là sẽ đến đón chúng , mau tìm xem ở ?”

 

Vừa dứt lời, liền thấy quảng trường một phụ nữ mặc áo khoác màu xanh quân đội vẫy vẫy tay với họ, “Ngạn Hành, Thanh Thanh, ở đây.”

 

Nhìn theo tiếng gọi, liền trông thấy Khúc Tình Anh đang đến đón , bà bước nhanh tới, nhiệt tình đỡ lấy chiếc túi nhỏ trong tay Lương Thanh Thanh, “Cuối cùng cũng mong hai đứa về , đường mệt lắm ?”

 

Đối với chồng chỉ gặp qua mấy , phần lớn là giao lưu qua điện thoại , Lương Thanh Thanh đối với bà lạ lẫm quen thuộc, nhưng đối diện với sự hỏi han dịu dàng thiện của bà, từ tận đáy lòng trào dâng một luồng ấm và sự gần gũi, tiếp nối lời bà :

 

“Cũng ạ, chỉ là ăn ngon thôi.”

 

“Vậy chúng mau về thôi, cơm canh đều xong cả , chỉ chờ hai đứa về khai tiệc thôi.”

 

Khúc Tình Anh xót xa Lương Thanh Thanh, quan sát cô từ xuống một lượt, thấy dấu hiệu gì của việc dối, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Sau một thời gian dài giao lưu và tiếp xúc, đối với con dâu , bây giờ bà thật lòng công nhận và yêu quý, nên cô như con đẻ của .

 

“Vâng ạ.”

 

Nhìn hai phụ nữ phía đang trò chuyện rôm rả, Phạm Ngạn Hành ngây tại chỗ hai giây, mới nhếch môi, bước nhanh đuổi theo, định gia nhập chủ đề của họ, nhưng rõ ràng hiệu quả thấp, dứt khoát ngậm miệng đóng vai khuân vác hành lý, ngoan ngoãn một tàng hình.

 

“Chiếc xe vẫn là do đơn vị của ba con giao cho ông dùng đấy.”

 

Khúc Tình Anh mở cửa cốp xe, để Phạm Ngạn Hành cất hành lý , đó mới giải thích với Lương Thanh Thanh, “Nếu thì việc trong dịp Tết đúng là một vấn đề.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-233.html.]

 

Kinh thành tàu điện và xe buýt, nhưng trong dịp Tết sẽ giảm chuyến, nếu bắt kịp chuyến đó, lẽ chỉ thể bộ về nhà.

 

“Mẹ mới đưa ông đến đơn vị xử lý công việc, sẵn đường đến đón hai đứa, lát nữa đón ông xong là chúng thể về nhà .”

 

Khúc Tình Anh giúp Lương Thanh Thanh mở cửa ghế , đó mới mở cửa ghế lái.

 

Lương Thanh Thanh há hốc mồm ngạc nhiên, “Tết mà vẫn việc xử lý ạ?”

 

“Chứ còn gì nữa, nhưng còn cách nào khác, điện thoại đều gọi đến tận nhà , chắc chắn là việc khẩn cấp.”

 

Khúc Tình Anh thở dài một tiếng, chào mời Lương Thanh Thanh trong xe, bên ngoài lạnh.

 

“Mẹ ơi, cũng lái xe ạ?”

 

Thời đại lái xe đếm đầu ngón tay, huống chi là tài xế nữ.

 

Thấy đôi mắt sáng rực của Lương Thanh Thanh, Khúc Tình Anh vô thức ưỡn thẳng lưng, trong mắt mang theo nụ đắc ý, “Hồi nhỏ theo ông ngoại bà ngoại của các con học một chút trong quân đội.”

 

Phạm Ngạn Hành khoanh tay ng-ực, giúp Khúc Tình Anh lấy lòng mặt con dâu, “Bà ngày xưa lái xe quân sự, lái xe tăng đấy.”

 

Lương Thanh Thanh đúng lúc lộ vẻ mặt sùng bái ngạc nhiên, dỗ dành Khúc Tình Anh hớn hở, nhịn kể những năm tháng hào hùng đó, hai khán giả tung hứng nhịp nhàng, nhất thời bầu khí trong xe trở nên náo nhiệt.

 

Cho đến khi đón Phạm Phương Minh, Khúc Tình Anh mới ý vị cạn mà dừng chủ đề.

 

Lương Thanh Thanh khung cảnh quen thuộc lạ lẫm bên ngoài cửa sổ, thầm lặng đoán xem đích đến của chiếc xe là ở , trong lòng lướt qua vô câu trả lời, mặc dù chuẩn tâm lý từ , nhưng khi tận mắt chứng kiến chiếc xe qua chiếc cổng vệ binh bồng s-úng canh gác, đó từ từ bên trong, cuối cùng dừng một căn biệt thự nhỏ, trong lòng vẫn chấn động.

 

Thế nào gọi là gia đình quyền quý, danh gia vọng tộc, lúc đều hình ảnh cụ thể.

 

Cô theo bản năng nuốt nước miếng, đầu Phạm Ngạn Hành, đang chuyển hành lý từ cốp xe , nhận tầm mắt của cô, liền cong môi , thấy , cô thật sự thể liên tưởng trai trai “ngây thơ vô tội” với vị đại lão lẫy lừng trong sách .

 

Chưa kịp để cô tiếp tục suy nghĩ m-ông lung, cặp chị em sinh đôi xông ngay lập tức, một ôm lấy Phạm Ngạn Hành, một ôm lấy Lương Thanh Thanh, nhất quyết buông tay, tiếng gọi mợ khiến trái tim như tan chảy.

 

“Đừng ngoài cửa, trong mà ôm.”

 

Khúc Tình Anh chê bai vỗ vỗ cái đầu nhỏ của hai đứa cháu ngoại, đó hét trong nhà một câu, chẳng mấy chốc con rể đeo tạp dề Lâm Phong giúp xách hành lý và đỗ xe, loay hoay mãi một hồi, cuối cùng mới xuống ghế sofa.

 

Phạm Nhã Quân bưng món ăn cuối cùng từ trong bếp , đầu tiên là chào hỏi Lương Thanh Thanh và một tiếng, đó mới kéo đến bàn ăn, đồng thời gọi tất cả qua ăn cơm.

 

Trên chiếc bàn gỗ đặc bày đầy đủ các loại món ăn ngon tuyệt hảo, màu sắc hương vị đều vẹn , tinh xảo và nhỏ nhắn, đặc biệt là khi thấy mấy món ăn Xương Bắc quen thuộc, Lương Thanh Thanh đây chắc chắn là họ đặc biệt học vì cô, cảm xúc cảm động tức thì lan tỏa trong lòng.

 

 

Loading...