Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 181
Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:33:29
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hơn nữa, tạo quan hệ với cùng thôn tiền đồ như Lương Thanh Thanh, chỉ lợi hại, về nhà cũng kiến nghị bố nhiều hơn với nhà họ Lương.”
Đợi bọn Chu Lệ Lan rời , trong ký túc xá chỉ còn Lương Thanh Thanh và Phạm Ngạn Hành, cô một bên dọn dẹp đồ đạc bàn, một bên đầu Phạm Ngạn Hành một cái, tay chân nhanh nhẹn, gấp hết chăn màn ga giường , dùng túi lớn bọc .
“Lúc hai em tới đón em ?"
Vì chuyện nhà cửa, Phạm Ngạn Hành mỗi ngày đều bận rộn đến mức chân chạm đất, cho nên hai ngày nhờ nhắn tin tới, bảo là đón cô , cho nên sáng nay lúc Lương Thanh Thanh thấy còn ngạc nhiên lâu, lúc đó vì đông tiện hỏi, giờ chỉ còn hai họ, để giải đáp thắc mắc.
“Em khó khăn lắm mới về nhà, tất nhiên tới đón, nếu thì thể thống gì là yêu."
Làm xong hết việc, Phạm Ngạn Hành lười biếng dựa khung giường, bên môi tràn một tia , hạ thấp giọng đầy ẩn ý :
“Nếu thực sự tới, ai đó chẳng sẽ nắm lấy cơ hội tìm của ?"
Cái “ai đó" cần đoán cũng chỉ là ai, Lương Thanh Thanh như cong cong môi:
“Vậy thì yêu cũng thật là xứng chức."
“Tất nhiên."
Phạm Ngạn Hành da mặt dày đến mức dường như sự châm chọc của cô, thậm chí còn tâm tư tiến lên đóng cửa , đó đặt cằm lên vai cô, thở nóng rực phả lên da thịt cô, dấy lên từng đợt ngứa ngáy.
Vành tai Lương Thanh Thanh đỏ lên, tự nhiên nhún nhún vai, hất cái đầu lớn của :
“Làm gì thế?
Lát nữa thấy bây giờ."
“Cửa đóng , ."
Tay Phạm Ngạn Hành nắm lấy tay cô, đầu ngón tay chọc chọc tên sách, trầm giọng :
“Em xem?"
“Sao xem?
Em đều xem một ít ."
Lương Thanh Thanh theo bản năng phủ nhận.
Phạm Ngạn Hành một chút cũng tin lời dối của cô, đầu ngón tay lách kẽ ngón tay cô, mười ngón đan c.h.ặ.t, hờ hững hỏi:
“Ồ?
Vậy tác giả là ai?"
Cái cô ?
Lương Thanh Thanh nhãn cầu đảo liên tục, bàn tay còn Phạm Ngạn Hành nắm lấy định lén lút lật trang sách, kết quả mới chạm , bên tai liền vang lên một tiếng khẽ, rõ ràng là phát hiện hành động nhỏ của , cô thẹn quá hóa giận, sắc mặt đỏ bừng, tức xì khói đặt cuốn sách mạnh xuống bàn.
“Em chính là thở văn học, thích xem loại sách đấy."
“Cái liên quan tới chuyện thở văn học , sở thích cá nhân khác , thích thì xem, nhưng dối."
Phạm Ngạn Hành xoay Lương Thanh Thanh , hai đối mặt , eo cô dựa cạnh bàn, bàn gỗ chút cộm , cô liền nhích về phía một chút, phần đẩy tới chạm thứ tự nhiên cho lắm.
Lương Thanh Thanh sững , Phạm Ngạn Hành cũng sững .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-181.html.]
Chương 88 Muốn
Bầu khí trong chớp mắt yên tĩnh , trong khí lưu chuyển sự mờ ám rõ ràng.
Phạm Ngạn Hành chằm chằm Lương Thanh Thanh, cô nuốt nước miếng, đang chuẩn giải thích cố ý, liền thấy giơ bàn tay lên đặt eo cô, lực đạo nhẹ nặng nhào nặn, cong môi khẽ, giọng cố ý hạ thấp trầm đục, giống như đang lời thì thầm gì đó mà khác .
“Muốn ?"
Hai chữ đơn giản, Lương Thanh Thanh từ đó ý vị tầm thường, cái gì?
Kết hợp với một loạt động tác nãy, còn thể cái gì, tất nhiên là chuyện thẹn thùng thấy khác !
“Im miệng, mới ."
Trên mặt Lương Thanh Thanh hiện lên một vệt đỏ, theo bản năng bịt miệng , ai ngờ tên là kẻ cần mặt mũi, cứ như đều thể thản nhiên thừa nhận, “Ừ, ."
Do miệng cô bịt lấy, lời chút mập mờ rõ, nhưng cô hiểu .
“Em với nữa, mau ch.óng thu dọn đồ đạc về nhà thôi."
Lương Thanh Thanh đỏ mặt giơ tay đẩy , xoay hít sâu một , tăng nhanh động tác thu dọn đồ đạc.
Phạm Ngạn Hành tiến lên, bên cạnh cô, lạnh lùng đột nhiên thốt một câu:
“Muốn nhanh ch.óng kết hôn ."
“Kết hôn?"
Trong sân một căn tứ hợp viện ở trung tâm thành phố Kinh thị, một cụ ông mặc áo xám đột ngột dậy từ ghế mây, siết c.h.ặ.t bức thư trong tay, đôi mày đầu tiên là nhíu , đó bắt đầu trong sân, lâu dừng , giống như dám tin mà liếc bức thư một cái.
Trên đó giấy trắng mực đen vô cùng rõ ràng, đứa cháu ngoại ông hãnh diện nhất sẽ kết hôn trong thời gian ngắn sắp tới, mà đối phương chỉ là một cô gái thôn quê, bối cảnh năng lực, họ tên là gì đều .
Không đúng, thư , tên là Lương Thanh Thanh.
Lại là một cái tên thanh nhã.
Không , , thế nào cũng cưới một cô gái gốc rễ, nhưng mà... cháu trai ông trong thư khi kết hôn sẽ sớm sinh cho ông một đứa chắt ngoại, đây là một chuyện trọng đại.
Kết hôn cũng , còn hơn là cứ kéo dài sống cô độc một .
Đầu ngón tay Khúc Ngạn Minh bóp tờ giấy đến mức phát tiếng kêu, đợi ông nghĩ cái gì, cửa lớn đột nhiên truyền đến một giọng oang oang, còn , tiếng tới .
“Khúc Ngạn Minh, Ngạn Hành gửi thư tới đúng ?
Mau cho xem xem."
Lời dứt, từ ngoài cửa một bà cụ phong phong hỏa hỏa , tóc chải chuốt tỉ mỉ, rõ ràng ở độ tuổi gần bảy mươi, nhưng qua tới sáu mươi, bước chân vội vã, mặt mang theo ý , nhưng vệt đó cứng đờ mặt khi thấy hành động giấu bức thư lưng của Khúc Ngạn Minh.
“Đưa đây."
Ba chữ lạnh lùng trực tiếp khiến Khúc Ngạn Minh đầu hàng, ông ho nhẹ một tiếng, vẻ mặt tự nhiên từ từ đưa bức thư từ lưng , Tiêu Kim Hoa đợi nữa, trực tiếp tiến lên giật lấy, thuận thế xuống chiếc ghế mây đó, nhanh ch.óng từ đầu tới cuối một lượt.
“Ngạn Hành sắp kết hôn ?
Vậy chúng thu dọn thu dọn lên tỉnh Xương Bắc thăm cháu dâu , hai đứa trẻ bọn nó thì hiểu cái gì chuyện tổ chức tiệc r-ượu, bậc trưởng bối chúng giúp đỡ một chút."
Tiêu Kim Hoa là tính tình nóng nảy, tự xong đó liền định thu dọn hành lý, Khúc Ngạn Minh ngăn .