Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 177

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:33:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hơn nữa, Lương Thanh Thanh tư tâm.”

 

Mùa hè năm nay mối liên kết giữa cô và Phạm Ngạn Hành về trái đào ít, trồng trong sân, ngày ngày đều thể thấy, liền thể lúc nào cũng nhắc nhở bọn họ về những hồi ức , khiến càng thích cô hơn.

 

Còn những thứ khác, cô tạm thời vẫn nghĩ , tổng thể xong xuôi , những chi tiết nhỏ khác thì cần quá vội vàng.

 

Giao bản thảo trong tay cho Phạm Ngạn Hành, Lương Thanh Thanh cong môi , l.ồ.ng ng-ực tràn đầy cảm xúc ấm áp, đây là đầu tiên cô thiết kế nhà cửa, là cống hiến cho căn phòng tân hôn của .

 

Phòng tân hôn, Lương Thanh Thanh lẩm bẩm từ hết đến khác, con đường cô chọn cô sẽ tiếp mãi, cô sẽ hối hận.

 

“Cây đào."

 

Đầu ngón tay Phạm Ngạn Hành lướt qua hình cây đào vẽ kiểu hoạt hình mà Lương Thanh Thanh vẽ, trong mắt xẹt qua một tia .

 

“Cây thể nhờ đại đội trưởng ký giấy lên núi đào."

 

Lương Quân Cường ngay bên cạnh Phạm Ngạn Hành, nghiêng đầu một cái là thấy cây đào tuy vẽ trừu tượng nhưng khiến một cái là nhận đó là cái gì.

 

“Nhắc đến chuyện , Thanh Thanh chắc con , Ngạn Hành mấy ngày nổi bật hẳn lên trong thôn."

 

Nói đến đây, lời của Lương Quân Cường đầy vẻ hâm mộ và nể phục.

 

Nghe , Lương Thanh Thanh tò mò về phía Phạm Ngạn Hành, nổi bật chuyện gì?

 

Sao mấy ngày gặp mặt, Phạm Ngạn Hành nhắc tới nhỉ?

 

Thấy Lương Thanh Thanh sang, Phạm Ngạn Hành bất lực :

 

“Chính là bức thư cho cô đó hồi âm, cô gọi điện thoại đưa phương án giải quyết chi tiết, chuyện với đại đội trưởng, ông xong hứng thú, khi bàn bạc với lãnh đạo công xã, chốt phương án ."

 

“Anh chỉ là thơm lây từ cô thôi, hơn nữa, đợi đến sang năm, ai cũng kết quả cuối cùng là ."

 

Nông sản mỗi năm một khác, phương án cô đưa cũng nhất định thể giải quyết vấn đề trăm phần trăm.

 

“Cả tuần nay đều đang bận rộn ở núi đào, chú tin là cho dù thể trị tận gốc, nhưng chắc chắn thể cải thiện, cái núi đào thôn chúng , ây, nhắc đến cũng ."

 

Có bệnh thì vái tứ phương, chỉ cần một chút chuyển biến , Phạm Ngạn Hành đều lập công lớn .

 

“Đừng chuyện nữa, khó khăn lắm mới nghỉ, còn nhắc chuyện đồng áng gì?"

 

Mã Tú Chi bực bội lườm Lương Quân Cường một cái, ông đó sờ sờ ch.óp mũi, né tránh ánh mắt của bà.

 

Mã Tú Chi thấy ông điều im miệng, hài lòng hừ một tiếng, đó nắm lấy tay Lương Thanh Thanh, mở miệng hỏi:

 

“Thanh Thanh, lãnh đạo của con bao giờ bắt con tỉnh ?"

 

“Vẫn ạ, con đoán chắc đợi tập huấn kết thúc mới ."

 

Những ngày ở cùng Điền Phong Xuân, Lương Thanh Thanh cũng hiểu ít nhiều về tính tình của bà , bà đối với bất cứ sự vật nào đều cực kỳ kiên nhẫn và nghiêm túc, bao giờ vì bọn cô đến từ quê, kiến thức chuyên môn cái gì cũng mà coi thường, cũng vì bọn cô học mấy vẫn mà nổi giận.

 

Dạy bảo bọn cô cũng bài bản, sẽ đưa ý kiến điều chỉnh tính mục tiêu, là một thầy thực tài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-177.html.]

 

Thảo nào ở độ tuổi thể lên phó cục trưởng cục phát thanh tỉnh.

 

Lương Thanh Thanh thấy sức hút của phụ nữ thành đạt , tỏa sáng rực rỡ, khiến nảy sinh lòng hướng tới.

 

Có thể cho cô hướng mới của cuộc đời.

 

Lúc đầu cô nỗ lực luyện tập tuyển phát thanh viên là để trốn tránh công việc đồng áng mệt nhọc mà tìm cái cớ, mà bây giờ khi tiếp xúc, cô phát hiện thực sự nảy sinh hứng thú với ngành nghề , cô sân khấu lớn hơn để ngắm những phong cảnh khác .

 

Có lẽ một ngày nào đó cô cũng thể giống như Điền Phong Xuân nhắc tới, độc lập chủ trì một buổi biểu diễn và hội nghị hàng trăm , hàng nghìn , thậm chí hàng vạn tham gia, đến lúc đó, cô còn cảm thấy kiểu ườn như cá muối chính là lựa chọn nhất của cuộc đời ?

 

Lương Thanh Thanh , nhưng điều cô lúc là vì chính mà tranh thủ lấy một tiền đồ hơn.

 

Đi tỉnh, cô nhất định đạt .

 

“Thế cũng đúng, tập huấn vẫn kết thúc, cần vội."

 

Mã Tú Chi thấy Lương Thanh Thanh tràn đầy tự tin, yên lòng, trong đầu nhớ tới một chuyện khác, vội vàng mở miệng :

 

“Cái con bé Khâu Tiểu Yến chơi với con hồi đến nhà tìm con đấy, bảo con ở huyện, nó liền ."

 

“Khâu Tiểu Yến tìm con gì?"

 

Lương Thanh Thanh nhãn cầu đảo liên tục, đôi mày nhíu , nghĩ nát óc cũng nghĩ thể chuyện gì tìm cô.

 

Mã Tú Chi lắc đầu:

 

“Nó , nhưng cái vẻ đó của nó chút đúng lắm, cứ thẫn thờ thẫn thờ."

 

“Đợi con mấy ngày nữa tập huấn kết thúc, sẽ tìm cô hỏi xem ."

 

Chỉ là đợi cô về thôn, Khâu Tiểu Yến tìm lên tận huyện.

 

Chương 86 Khóc lóc kể lể

 

Ngày thứ hai khi tiễn gia đình và Phạm Ngạn Hành về, Lương Thanh Thanh gặp Khâu Tiểu Yến lâu gặp.

 

Đang là giờ nghỉ trưa, tất cả các phát thanh viên và kỹ thuật viên khi ăn cơm ở nhà ăn xong, đều về ký túc xá nghỉ ngơi ngủ trưa, cho nên tầm , cổng lớn .

 

“Thanh Thanh!"

 

Lương Thanh Thanh vẫn như khi cùng bọn Hoàng Nhã Lệ về phía ký túc xá, nhưng khỏi cổng lớn, liền thấy đang gọi to tên cô, theo tiếng gọi, liền thấy gốc cây đại thụ cách đó xa một bóng đang liều mạng vẫy tay về phía cô.

 

Mọi mệt mỏi cả buổi sáng, cộng thêm bảo vệ giọng , nên đều sức lực để gào thét nữa, cho nên tiếng gọi ch.ói tai đặc biệt nổi bật, thu hút những xung quanh đều về phía đó.

 

Có lẽ là đầu tiên nhiều chú ý như , đó cuối cùng cũng dừng tiếng kêu gọi, mặt xẹt qua vệt đỏ lúng túng, đó chút gò bó túm lấy vạt áo, chỉ là đôi mắt đó hề chớp mắt mà chằm chằm Lương Thanh Thanh, trong mắt mang theo sự thấp thỏm.

 

rõ nhất tính tình của Lương Thanh Thanh, hiện tại cô nàng đổi , từ một cô nàng lười biếng chẳng tích sự gì biến thành phát thanh viên tỉnh tiền đồ thể đo đếm, ngay cả thành phố ngưỡng mộ cũng giỏi bằng Lương Thanh Thanh , cô nàng còn chịu nhận đứa “bạn" của ?

 

Chẳng lẽ xoay bỏ luôn ?

 

 

Loading...