Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 145
Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:32:52
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thử thách cô, đây là phản ứng thứ hai.”
Kết hợp với cuộc đối thoại ngắn ngủi lúc nãy, Lương Thanh Thanh thể khẳng định đây là một cuộc thử thách tạm thời, vượt qua thì vận may lớn đến nhường nào , nhưng con đường phía chắc chắn sẽ bằng phẳng hơn nhiều, ít nhất vị trí phát thanh viên là nắm chắc trong tay .
Nếu vượt qua , kết quả nhất cũng chẳng qua là xách gói về nhà, từ tới thì về đó.
Lương Thanh Thanh hít sâu một , trong não hồi tưởng những bài văn vô trong thời gian qua, cuối cùng chọn một bài văn mang tên “Hướng Dương", kể về câu chuyện một nữ bác sĩ trong thời kỳ kháng chiến chịu khuất phục, tình nguyện vì nước vì dân mà cống hiến vô tư, ngòi b.út sâu sắc, tình tiết thăng trầm, độ dài lớn, lên cũng tốn quá nhiều thời gian.
Mà Lương Thanh Thanh cũng quen thuộc với bài văn , nhiều , dám là thể học thuộc lòng chỉnh, nhưng thêm một lời lẽ của chính cũng thể thuật đại khái sai biệt lắm.
Nhìn Điền Phong Xuân đang chớp mắt, Lương Thanh Thanh từ từ nhếch môi, mím đôi môi hồng, từng chữ từng chữ “" , mỗi một câu đều mang theo cảm xúc vặn, giống như một dòng suối trong vắt chảy xiết, thể hiện trọn vẹn sự thuần khiết và sức mạnh của con chữ, khiến như đang ở trong cảnh đó, dường như thật sự trở về thời đại biến động đó, đích trải qua cuộc đời ngắn ngủi mà rực rỡ của một phụ nữ ưu tú.
Điền Phong Xuân thẳng dậy, ánh mắt lóe lên, thở cũng dồn dập hơn mấy phần.
Bà cảm thấy kinh ngạc vì khả năng phản ứng tại chỗ xuất sắc và vốn kiến thức vững chắc của Lương Thanh Thanh, bà vốn dĩ chuẩn sẵn tâm lý cho dù cô thành thử thách bà đặt , bà cũng sẽ đưa cô về huyện thành đào tạo, nhưng vạn vạn ngờ cô thể đến thế, vượt ngoài dự liệu của bà.
Khi chữ cuối cùng của Lương Thanh Thanh rơi xuống, Điền Phong Xuân là đầu tiên dậy dẫn đầu vỗ tay, phỏng vấn rõ nội tình cũng theo sát phía , các phỏng vấn khác , cuối cùng tuy cũng dậy vỗ tay, nhưng mặt vẫn mang theo vẻ khó hiểu, cho dù vị nữ đồng chí trẻ tuổi quả thực thành mỹ, thậm chí thể là biểu hiện xuất sắc nhất trong tất cả những phỏng vấn trong những ngày qua.
cũng đến mức cho Điền Phong Xuân kích động như thế chứ?
Bà từ tỉnh thành đến, nhân tài ưu tú nào mà từng thấy qua?
Mà những lời tiếp theo của Điền Phong Xuân cũng khiến suýt chút nữa rớt cả tròng mắt ngoài.
“Chúc mừng, đồng chí Lương em trúng tuyển."
Điền Phong Xuân nóng lòng đưa Lương Thanh Thanh về huyện thành, lúc cũng chẳng quản quy tắc gì nữa, trực tiếp tuyên bố kết quả .
“Cái gì?"
“Phó cục Điền chuyện hợp quy củ ạ."
“ thế!
Lương Thanh Thanh cô dựa cái gì?"
Ngay khi mấy vị phỏng vấn đang chuyện, một giọng nữ sắc nhọn ngắt lời cuộc đối thoại của họ, lời giải thích của Điền Phong Xuân cũng nghẹn nơi cổ họng, trong mắt xẹt qua một tia vui, theo hướng phát âm thanh, liền thấy Đinh Ái Hà đang giữa bốn .
Thấy đều sang, mặt Đinh Ái Hà đỏ bừng lên, nhưng điều đó ngăn cản ánh mắt cô Lương Thanh Thanh như tẩm độc, cam tâm, oán hận, khó hiểu đan xen , khiến ngũ quan của cô đều vặn vẹo .
Lúc , những lời ở ngoài phòng đó đều giống như từng cái tát mạnh giáng mặt, nóng rát, đau đớn vô cùng.
Cô là một thanh niên tri thức từ thành phố đến, mà bằng Lương Thanh Thanh cái đồ đàn bà nhà quê ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-145.html.]
Thật là nực !
Mà từ khi nào tiếng phổ thông của Lương Thanh Thanh chuẩn như chứ?
Còn chuẩn hơn cả cô nữa.
Có thể là hề thua kém những phát thanh viên chuyên nghiệp đang tin tức đài thu thanh.
Rõ ràng lúc mới quen, tiếng phổ thông của Lương Thanh Thanh tuy khá , nhưng còn lâu mới đạt trình độ như hiện tại, cô còn vì chuyện mà chế nhạo cô, cô trở thành thành phố đến phát điên , cho dù nỗ lực luyện chuẩn tiếng phổ thông thì điều đó cũng thể đổi phận nhà quê trong xương tủy của cô.
Chẳng lẽ thời gian qua Lương Thanh Thanh , là trốn khổ luyện ?
“Dựa cái gì?"
Điền Phong Xuân khẽ một tiếng, sống bao nhiêu năm nay, hạng ma quái nào bà mà từng gặp qua, chú ý tới ánh mắt Đinh Ái Hà Lương Thanh Thanh, liền tại cô thốt câu đó , hai chắc chắn từng xảy mâu thuẫn, còn nguyên nhân là gì, bà .
hạng tôn trọng cùng phỏng vấn là Lương Thanh Thanh, phân biệt trường hợp tùy tiện ngắt lời lãnh đạo chuyện như Đinh Ái Hà, bà thể thích nổi.
“Vậy đồng chí em xem lý do trúng tuyển đồng chí Lương?"
Nghe , Đinh Ái Hà một trăm cái lý do để Điền Phong Xuân đ-á Lương Thanh Thanh khỏi danh sách trúng tuyển, nhưng nghĩ đến biểu hiện áp đảo những khác lúc nãy của cô, nhịn đến cuối cùng thốt một chữ nào, chỉ thể phẫn nộ chuyển chủ đề:
“Không là đợi tất cả phỏng vấn kết thúc mới công bố kết quả ?
Sao thể tuyên bố trúng tuyển Lương Thanh Thanh , như chẳng là công bằng với những đồng chí phía phỏng vấn ?"
“ là công bằng."
Điền Phong Xuân nương theo lời của Đinh Ái Hà thêm một câu.
Đinh Ái Hà lập tức mặt, thế thì , Lương Thanh Thanh chắc chắn sẽ từ trúng tuyển thành công rơi xuống danh sách ứng cử viên, chỉ cần phía xuất hiện ưu tú hơn cô, đem cô so sánh xuống, thì cô sẽ trúng tuyển nữa.
Dù là Chu Lệ Lan thành tích ưu tú, là những thanh niên tri thức khác, những dân làng khác...
Chỉ cần là Lương Thanh Thanh trúng tuyển, thì Đinh Ái Hà trong lòng mới thấy dễ chịu!
Vì phản ứng của các phỏng vấn , khả năng cô trúng tuyển là thấp, nếu cô chọn trúng, cô cũng Lương Thanh Thanh chọn trúng.
Nhìn thấy ghét leo lên cao, giành cơ hội , điều còn khó chịu hơn cả g-iết cô nữa.
Chỉ là lâu , Đinh Ái Hà nổi nữa, bởi vì Điền Phong Xuân thong thả thốt một câu đủ để cô thổ huyết.
“Cho nên quyết định phá lệ trúng tuyển đồng chí Lương Thanh Thanh thực tập sinh phát thanh viên của đài phát thanh tỉnh, sẽ chiếm suất phát thanh viên của thôn Đại Bình, thì còn chuyện công bằng nữa ."