Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 141

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:32:48
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/15ULINsYj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lương Quân Cường gật đầu, cũng theo tầm mắt của Mã Tú Chi nhà chính, đó sang phòng của bọn Lương Thư Cường, lờ mờ thể thấy một vài tiếng chuyện, nhưng rõ lắm.”

 

Xem cả và em gái đều đang nỗ lực vì việc tranh tuyển đài phát thanh, thời gian việc nặng việc nhẹ trong nhà, việc gì thì sẽ nhiều hơn một chút, khi hạ quyết tâm, Lương Quân Cường thu tâm trí, cầm ô nhà lao màn mưa.

 

Lương Học Dũng bếp đun nước tắm, Mã Tú Chi thì về phía nhà chính, bà còn khá tò mò bọn họ luyện tập như thế nào, càng đến gần, sự thắc mắc trong lòng bà càng sâu, tiếng gì nhỉ?

 

Những tiếng động thấy lúc nãy đều là do Lương Thư Cường và Vương Hiểu Mai phát ?

 

Mã Tú Chi bước qua bậc cửa cao, liếc một vòng xung quanh, thấy , lông mày nhíu , đang định phòng Lương Thanh Thanh tìm thì thấy tiếng gọi xa truyền đến.

 

“Mẹ, về ạ?"

 

Nhìn theo hướng tiếng , liền thấy hai đang ở góc cửa sổ, giữa họ giữ một cách thích hợp, ngay ngắn đúng tư thế, trông dáng.

 

“Hai đứa đây?"

 

Mã Tú Chi , kinh ngạc hỏi.

 

Lương Thanh Thanh thu tờ báo trong tay , mỉm giải thích:

 

“Vì ở đây ánh sáng ạ, ở bên trong rõ, thanh niên tri thức Phạm đang dạy con cách chữ ."

 

Câu cuối cùng vô hình trung giải thích tại tiếng động.

 

“Ồ ồ, hai đứa mau đừng xem nữa, nghỉ ngơi , bên ngoài trời sắp tối , mai tiếp tục, vội vàng gì lúc ."

 

Mã Tú Chi xua tan nghi ngờ, “Mẹ rót cho hai đứa ly nước, đừng để khản hết cả cổ."

 

“Cảm ơn bác gái."

 

Phạm Ngạn Hành nở nụ , “ cháu khát, lúc nãy cháu uống nước ."

 

Dứt lời, Phạm Ngạn Hành liền cảm thấy mu bàn chân ai đó dẫm mạnh một cái, đầu liền bắt gặp đôi mắt xinh của Lương Thanh Thanh, chỉ là bên trong chứa đựng là làn sóng mê ly như lúc nãy, mà là sự cảnh cáo đầy giận dữ.

 

là đồ lương tâm, xong chuyện nhận .

 

“Bọn con đều uống , bận việc của , đừng quản bọn con, con xem nốt bài văn cuối cùng tắm rửa."

 

Lương Thanh Thanh âm thầm thu chân gầm bàn , nheo nheo mắt, mỉm , để lộ hàm răng đều đặn.

 

“Được."

 

Mã Tú Chi còn bếp xem thử, giúp Lương Học Dũng đốt lửa, nên nhà chính lâu, nhanh ch.óng biến mất nơi cửa.

 

Sau khi thấy bóng dáng Mã Tú Chi nữa, Lương Thanh Thanh rướn về phía , nhéo mạnh tai Phạm Ngạn Hành, bực bội :

 

“Lúc nãy cái lời quái quỷ gì thế hả?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-141.html.]

Phạm Ngạn Hành ủy khuất khẽ rên một tiếng, “ sự thật mà, ngược là Thanh Thanh em , lúc nào uống qua , rõ ràng đều là ..."

 

Nghe , bàn tay nhéo tai của Lương Thanh Thanh chuyển sang bịt miệng , ánh sáng yếu ớt hắt qua cửa sổ, hiện sắc xuân và vẻ ửng hồng giấu nổi mặt cô.

 

Cô tức giận dậm chân, “Anh còn bậy nữa là em thèm để ý đến nữa ."

 

“Được, nữa."

 

Do cô đang bịt miệng nên lời chút lúng b.úng, dường như mang theo ý .

 

Ánh mắt Lương Thanh Thanh lảng tránh, lườm Phạm Ngạn Hành một cái mới thu tay , trong lòng thầm hạ quyết tâm, thời gian nhất định cố gắng tránh xa đàn ông Phạm Ngạn Hành , học từ mà chiêu trò bộ bộ nọ, cô chống đỡ nổi!

 

Nghĩ đến chuyện lúc , cô tự giác khép c.h.ặ.t c.h.â.n , ánh mắt hữu ý vô ý lướt qua đôi môi ửng hồng của Phạm Ngạn Hành.

 

Thực , cảm giác vẻ , nếu một nữa thì...

 

Lương Thanh Thanh trợn to mắt, dám tin đây là điều cô thể nghĩ , đều tại Phạm Ngạn Hành, đúng, đều tại hết.

 

ba ngày tiếp theo, dù Lương Thanh Thanh cũng cơ hội cho cô thực hiện, bởi vì Lương Thư Cường tiêm m-áu gà gì mà chí tiến thủ vô cùng, bám lấy bọn họ luân phiên cùng mô phỏng hiện trường phỏng vấn, trải nghiệm cảm giác của các phỏng vấn khác .

 

Cũng may kết quả cuối cùng , ít nhất Lương Thư Cường còn căng thẳng như nữa, những đáp án phỏng vấn chuẩn cũng thể một cách chỉnh.

 

Thời gian thấm thoắt trôi qua đến ngày chính thức công xã phỏng vấn, vì là ngày nghỉ nên bộ thành viên nhà họ Lương đều quân, sáng sớm Mã Tú Chi dậy nấu cho mỗi một bát mì, còn hiếm hoi đ-ập thêm hai quả trứng chần.

 

Bát mì trắng phau kèm với trứng gà vàng rực rỡ, rắc thêm vài cọng hành hoa, sắc hương vị đều đủ cả, Lương Thanh Thanh ăn hơn nửa bát, Lương Thư Cường thì ăn hết sạch.

 

Hai bộ quần áo tươm tất nhất của , theo là vài cái đuôi nhỏ, hùng hùng hổ hổ về phía công xã, đường những đội ngũ như nhiều đếm xuể, thật sự bản lĩnh phỏng vấn thì chẳng mấy ai, đại bộ phận đều là “ kèm".

 

Đợi đến công xã, Lương Thanh Thanh bất ngờ thấy vài gương mặt quen thuộc.

 

“Chị Tần Trân."

 

Lương Thanh Thanh chủ động tiến lên chào một tiếng, vì khi cô nữa, hai lâu gặp, Tần Trân thấy cô ở đây cũng ngạc nhiên một chút, “Thanh Thanh em cũng đến phỏng vấn phát thanh viên ?"

 

“Vâng ạ, em thử xem ."

 

Lương Thanh Thanh gật đầu hào phóng thừa nhận, thấy Tần Trân ở đây cô hề ngạc nhiên chút nào, dù chị cũng là thanh niên tri thức cũ , từ thành phố xuống nông thôn, văn hóa và tiếng phổ thông đều kém, đến thử cô mới thấy lạ .

 

Hai dẫn theo gia đình chào hỏi một tiếng, mới bắt đầu ôn chuyện cũ, chỉ là là ôn chuyện cũ, quan hệ của hai cũng thiết đến mức vô vàn chủ đề để , cho nên Tần Trân chủ động khơi mào chuyện khác, chị hất hất cằm, hiệu cho Lương Thanh Thanh về phía bên .

 

“Từ Kiều chẳng đang giáo viên ở trường tiểu học ?

 

Sao hôm nay cũng đến đây?"

 

Lương Thanh Thanh theo hướng Tần Trân chỉ, liền thấy Từ Kiều đang thao thao bất tuyệt giữa một đám nữ thanh niên tri thức, cô mặc áo sơ mi trắng quần tây đen, mái tóc đen dài tết thành hai b.í.m tóc đuôi tôm, trông tràn đầy khí chất học sinh, khuôn mặt xinh thu hút ít nam thanh niên tri thức gần đó ngoái .

 

Lời của Tần Trân cũng là điều Lương Thanh Thanh thắc mắc, theo cốt truyện trong sách, Từ Kiều hề công việc phát thanh viên, mà là ở vị trí giáo viên tiểu học suốt hai năm, nếu khôi phục thi đại học, cô thi đỗ trường đại học ở Kinh thị, thì kiểu gì cũng thể đạt chức vụ hiệu phó.

 

 

Loading...