Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 128

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:28:00
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hai chữ “hảo ý" gần như là nghiến từ kẽ răng.”

 

“Thật sự cân nhắc ?"

 

Hoàng Thục Mẫn ngữ khí bất thường của Mã Tú Chi, cô hiểu nổi tại chồng kháng cự hôn sự đến , chỉ cảm thấy bà tuổi tác lớn, e là hồ đồ !

 

Chẳng lẽ còn buộc con gái bên cạnh cả đời, cho gả ?

 

Hay là để Lương Thanh Thanh gả trong thôn, ở gần một chút?

 

Hoàng Thục Mẫn há miệng còn thêm gì đó, nhưng Mã Tú Chi trừng mắt tới, cô liền dám mở miệng nữa.

 

Thức ăn đất gà mổ hết, Mã Tú Chi đóng kỹ hàng rào tre , nhớ tới một chuyện cũ, nhíu mày dặn dò:

 

“Chuyện đừng cho trong nhà , đặc biệt là Thanh Thanh, cứ coi như từng xảy chuyện gì."

 

Tính tình Thanh Thanh ít nhiều cũng chút ham giàu phụ nghèo, một lòng chui thành phố, chuyện nếu để con bé , chừng đầu óc mê , đưa lựa chọn hối hận cả đời!

 

Mặc dù bây giờ con bé đổi nhiều, nhưng sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, vẫn nên phòng ngừa thì hơn.

 

Hoàng Thục Mẫn rõ ràng cũng nghĩ đến chuyện , trong lòng chút hối hận lúc nãy khi gặp Lương Thanh Thanh ở nhà chính chuyện cho cô , nếu cô , ở mặt chồng nũng một chút, chắc chắn là thành !

 

Trong đầu xoay chuyển vài ý niệm, nhưng ngoài mặt ngoan ngoãn gật đầu.

 

Hai một một trở sân , vặn gặp hai em Lương Thư Cường và Lương Quân Cường đang cầm ngải cứu hun phòng, Lương Thanh Thanh bên cạnh xem náo nhiệt, thấy Mã Tú Chi và Hoàng Thục Mẫn trở về, còn chào hỏi.

 

Cái con bé , tính kế cũng , còn như đồ ngốc .

 

Mã Tú Chi lắc đầu, bà chỉ con gái bình bình an an, vui vui vẻ vẻ sống cả đời, những nhà nhiều mưu mô tính toán đó cho dù giàu sang đến cũng hợp với cô.

 

“Đến đây, ăn dưa hấu, Phạm tri thanh mua ngày hôm qua đấy."

 

Lúc bọn họ mới thấy bàn ở nhà chính bày thớt và d.a.o phay, cùng với vài miếng dưa hấu cắt kích cỡ xấp xỉ !

 

Ba màu đỏ rực, xanh mướt, đen bóng đan xen , phía còn tỏa lạnh mới vớt từ nước giếng lên, khiến nhịn mà nuốt nước miếng.

 

Hoàng Thục Mẫn tặc lưỡi hai cái, Phạm tri thanh tay thật hào phóng!

 

Buổi trưa tan về đào ăn đủ khiến cô ngạc nhiên , ngờ buổi chiều còn dưa hấu ăn, ngày tháng , trong thôn ước chừng ghen tị đến nổ mắt!

 

Trước đây cô còn cảm thấy tri thanh phân đến nhà ở là chuyện phiền phức, hiện tại cô chỉ điểm tri thanh mới sửa chậm một chút, cô còn Phạm tri thanh ở nhà thêm vài ngày.

 

“Mỗi một miếng, mau ăn , ngọt lắm."

 

Lương Quân Cường hun xong phòng cho Lương Thanh Thanh, còn mang theo mùi ngải cứu nồng đậm, hiện tại quen chiếm hời của Phạm Ngạn Hành , thậm chí chỉ cần nghĩ đến đây là con sói đuôi lớn bắt cóc em gái , còn chiếm thêm chút nữa, hừ!

 

“Chú Ngạn Hành thật , cháu thích chú ."

 

Tùng T.ử hì hì bưng miếng dưa hấu ăn, khuôn mặt nhỏ nhắn nhuộm thành màu đỏ, giống như mèo hoa nhỏ .

 

Cắt xong dưa hấu, Phạm Ngạn Hành rửa tay xong trở về liền thấy câu , trong mắt lóe lên một tia ý, xoa xoa đỉnh đầu bé, Tùng T.ử hôm nay Lương Học Dũng cắt tóc, những sợi tóc ngắn ngủn sờ đ-âm tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-128.html.]

 

“Thế ?

 

Vậy chú đây cũng khá thích đấy."

 

Vừa , liếc một bóng dáng yểu điệu nào đó đang trong sân, ánh mắt hai va chạm giữa trung, khiến câu của càng thêm ý vị thâm trường.

 

Lương Thanh Thanh đỏ mặt, thầm mắng hổ.

 

“Chú tiền, tiền thì ai mà thích?"

 

Tùng T.ử tuổi nhỏ tài cao, lời khiến dở dở .

 

Cả sân thẳng nổi, duy chỉ Lương Thanh Thanh giống như chọc trúng tâm sự, phản ứng đầu tiên là chột khép hàng mi , móng tay bấm lòng bàn tay, phản ứng thứ hai chính là phản bác một cách khó hiểu, nhưng phản bác cái gì, bởi vì đây quả thực là ý định ban đầu của cô.

 

“Đừng bậy, thằng nhóc chuyện ngày càng ."

 

Mã Tú Chi nhéo nhéo tai Tùng Tử, dùng lực chỉ là dọa bé, “Phạm tri thanh như , năng lực xuất chúng, ai mà thích?"

 

Nghe , Phạm Ngạn Hành thấy trong mắt Mã Tú Chi tràn đầy sự tán thưởng, khỏi mỉm , còn gì vui mừng hơn việc nhận sự yêu thích và công nhận của vợ tương lai chứ?

 

Có lẽ là ăn của nên mềm miệng, hoặc là vì chột , khi ăn xong bữa tối, Lương Thanh Thanh chặn Phạm Ngạn Hành ở góc sân, nhanh ch.óng thì thầm:

 

“Em cũng thích."

 

Thích cái gì?

 

Không cần cũng .

 

Nếu nhà họ Lương đông , Phạm Ngạn Hành thật sự đè phụ nữ cái miệng ngọt hơn dưa hấu lên tường mà hôn cho thỏa thích.

 

Không , tìm cơ hội thực hiện ý tưởng mới .

 

đáng tiếc liên tiếp mấy ngày đều tìm cơ hội, chỉ thể trơ mắt miếng thịt đung đưa mắt mà chạm , ăn !

 

Đợi mãi, cũng đợi đến ngày nghỉ tiếp theo.

 

Khó khăn lắm mới nghỉ ngơi, việc gì khác , cả nhà đều hiếm khi tụ tập ở nhà nghỉ ngơi, Phạm Ngạn Hành hành lang, mắt ngừng liếc về phía cánh cửa phòng đang mở hờ , bên trong thỉnh thoảng truyền tiếng của Tùng Tử, tức đến mức siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm.

 

Thằng nhóc bám lấy bố , bám lấy cô út là thế nào?

 

Cô gái thu hút khác, xem kế hoạch sinh con lùi thôi, thể để đứa trẻ phá hỏng thời gian chung đụng của và cô !

 

Đang chuẩn tìm một lý do để hẹn Lương Thanh Thanh ngoài, thì ngoài sân truyền đến tiếng chuông xe đạp ch.ói tai, kỹ còn tiếng chuyện khác , một câu một câu, hội tụ một chỗ ồn ào đến mức đau tai.

 

Không lâu âm thanh đó ngày càng gần, mà dừng ở cửa nhà họ Lương!

 

“Thông gia, thông gia nhà ?"

 

Một phụ nữ lớn giọng trực tiếp cổng sân, khóe miệng sắp ngoác tận mang tai, mà theo còn một chuỗi dài , lạ mặt, cũng cùng thôn quen mặt, nhưng trong đó nổi bật nhất chính là đàn ông trẻ tuổi đang một chiếc xe đạp.

 

 

Loading...