Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 121
Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:27:52
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phỏng đoán xác thực, Lý Thanh Phụng khỏi quan sát Phạm Ngạn Hành thêm vài , càng càng thấy hài lòng, giọng tiếng phổ thông chuẩn cũng khiến cô thấy thoải mái cả tâm hồn, ở cục phát thanh lâu cô liền thích kiểu trai trẻ tuổi trai, còn tiếng phổ thông như !”
Huống chi đàn ông mặt ăn mặc chỉnh tề, cả toát một vẻ phong thái ánh nắng chính trực dũng, qua thấy là một thanh niên nghiêm túc cầu tiến, xứng với một cô gái xinh hiểu chuyện như Thanh Thanh là vặn nhất.
“Chào , chào .”
Lý Thanh Phụng đến mức mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm, nhớ điều gì đó, vội vàng lấy cái túi đang xách bên tay , “Là sủi cảo chiên nhân thịt heo chị tự , hai đứa nếm thử .”
Thời gian cô bận đến mức chân chạm đất, tối nay ước chừng tăng ca, cho nên mới hạ quyết tâm gói ít sủi cảo định để tự thưởng cho , chỗ sủi cảo cô mang theo là định để bữa tối và bữa khuya, nhưng lúc cũng lo nhiều như nữa, cùng lắm thì buổi chiều căng tin hoặc tiệm cơm quốc doanh ăn.
Người tặng cho cô trái cây ngon như , cô tự nhiên cũng chút biểu hiện.
Nếu nhận đồ của , trong lòng cô thấy yên.
Đáng tiếc Lương Thanh Thanh lên tiếng từ chối cô, “Lần thì thôi ạ, em còn cùng đến bưu điện gửi thư, nếu lát nữa đông lên thì chắc đến lượt bọn em.”
Hôm nay là ngày nghỉ của nhiều làng xã ở quê, ước chừng nhiều đều đến huyện để gửi thư, qua đó xếp hàng sớm thì tụt phía , khi đợi đến lúc bưu điện đóng cửa cũng đến lượt.
“Vậy em qua đây tìm chị, chị Phụng đưa em về nhà ăn cơm.”
Lý Thanh Phụng lớn lên ở huyện, tự nhiên hiểu đạo lý , chỉ thể cùng Hoàng Nhã Lệ tiễn bọn họ tận cửa.
Thấy bọn họ biến mất ở góc phố, hai mới thu hồi tầm mắt, Lý Thanh Phụng từ miệng Hoàng Nhã Lệ Lương Thanh Thanh định tham gia tuyển chọn phát thanh viên quê, khỏi lộ một nụ an tâm:
“Là một chí hướng đấy, nếu mà hộ khẩu thành phố...”
Huấn luyện cho , cục phát thanh tỉnh cũng là thể mà!
Chỉ là câu cũng vô dụng, giới hạn tuyển dụng hiện tại bày đó, trừ khi cửa nẻo, nếu công việc ở thành phố mỗi một suất, thành phố còn đang tranh sứt đầu mẻ trán, lấy phần cho nông thôn.
Ý tứ hết Hoàng Nhã Lệ hiểu, cô phụ họa :
“Tiếng phổ thông của Thanh Thanh còn hơn cả , thực sự là đáng tiếc.”
Hai một cái, thở dài.
Bên Lương Thanh Thanh và Phạm Ngạn Hành tiên vội vã chạy đến bưu điện, bên cạnh bưu điện chính là tiệm cơm quốc doanh, Phạm Ngạn Hành nỡ để cô đội nắng cùng đợi ở đây, nên bảo cô trong gọi món , xong việc sẽ qua.
“Có ô mà.”
Lương Thanh Thanh liếc chiếc ô đen lớn đầu, nhưng giữa trưa nắng gắt độc hại, quá nửa bắp chân cô vẫn lộ bên ngoài, vải váy dày dặn thoáng khí, giống như đang khoác một cái lò lửa lớn phiền phức.
Cô thực sự trong phòng mát mẻ đợi, nhưng ngoài miệng săn sóc và ngoan ngoãn lên tiếng:
“Một ở đây chán lắm, em ở cùng chuyện cho nhanh hết thời gian.”
Lời khiến khóe môi Phạm Ngạn Hành nhếch lên một chút, trong mắt lóe lên một tia vui vẻ, nhưng vẫn nghiêm mặt thấp giọng :
“Ngoan, trong đợi .”
“ mà...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-tac-tinh-cua-dai-lao-thap-nien-70/chuong-121.html.]
Phạm Ngạn Hành nheo mắt , tỏ vẻ cho phép từ chối, Lương Thanh Thanh trong lòng nhảy nhót, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ như khó xử và bất đắc dĩ, cứ một bước ngoái đầu , vô cùng lưu luyến.
Ai dè cô sắp đến cửa tiệm cơm quốc doanh , mà chạy ngược trở , Phạm Ngạn Hành đang định bất đắc dĩ hỏi thì thấy cô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên hỏi:
“Anh ăn gì?”
Khoảnh khắc , sâu trong lòng Phạm Ngạn Hành đều sự mềm mại bao phủ, nhịn xuống sự thôi thúc cúi đầu hôn cô, nắn nắn lòng bàn tay, “Anh kén ăn, em ăn gì ăn nấy, gọi món nào em ăn .”
“Vậy thôi.”
Lương Thanh Thanh gật đầu cái rụp, dặn dò:
“Anh gửi thư xong thì mau ch.óng qua tìm em đấy.”
“Được.”
Cho đến khi bước chân tiệm cơm quốc doanh còn thấy Phạm Ngạn Hành nữa, Lương Thanh Thanh mới mím môi thành tiếng, vui vẻ tìm một chỗ cạnh cửa sổ mát mẻ nhất xuống, bàn trống , bày biện bất cứ thứ gì, đây là đầu tiên cô đến tiệm cơm quốc doanh ăn đồ ăn, đôi mắt tò mò quanh một hồi, mới thu hồi tầm mắt.
“Đồng chí nữ , ăn gì?”
Nhân viên phục vụ nhanh tiến gần, thấy ngoại hình cô xuất chúng, mặc váy bulaji, nụ mặt cũng đậm thêm vài phần, “Món ăn tường ngoại trừ cột ngoài cùng bên thì hôm nay đều thể .”
Có một nguyên liệu ngày nào cũng , ngoại trừ mấy món bán chạy thì một món gọi cũng chắc .
Lương Thanh Thanh ngẩng đầu lên bức tường cách đó xa, ở đó dán một tờ giấy đỏ, dùng mực đen đầy tên món ăn, rực rỡ muôn màu khiến đến hoa cả mắt, cô một lượt, tiên gọi một món sườn xào chua ngọt yêu thích nhất, đó gọi bò xào rau thơm, rau muống xào, cà chua xào trứng, cộng thêm hai bát cơm trắng.
“Gọi nhiều như , một cô ăn hết ?”
Nhân viên phục vụ bụng nhắc nhở một câu.
Bên môi Lương Thanh Thanh nở một nụ nhàn nhạt, “ một .”
Chương 58 Kem tuyết hoa
“Vậy thì .”
Nhân viên phục vụ một tiếng, ghi tên món ăn phòng bếp, bây giờ qua cao điểm ăn uống, trong tiệm cơm quốc doanh nhiều lắm, Lương Thanh Thanh hít sâu một , chống cằm ngoài cửa sổ, bên ngoài cũng là đường phố, thời tiết nóng nên đều trú ở trong phòng, đường nhiều, tường đ-á ngói xanh ngược mang một vẻ khác của thị trấn phương Nam.
Nếu phát triển thành khu du lịch cũng tệ.
“Đang nghĩ gì ?”
Sau lưng truyền đến giọng của Phạm Ngạn Hành, kéo dòng suy nghĩ của Lương Thanh Thanh trở , cô lắc đầu, “Anh gửi thư xong ?”
“Ừ, gửi xong.”
Phạm Ngạn Hành thuận thế xuống bên cạnh cô, thấy mặt cô tay chống lên tạo thành một vệt ửng hồng, nhịn đưa tay xoa xoa, lòng bàn tay thô ráp lướt qua làn da mặt chút ngứa ngáy.
Lương Thanh Thanh né tránh , hoảng hốt quanh một vòng, phát hiện từ lúc nào trong tiệm chỉ còn bàn của bọn họ, mà vị trí tương đối kín đáo, tựa tường cạnh cửa sổ, cách xa phòng bếp, nếu tiến gần thì căn bản thấy hành động của hai bọn họ.