Mỹ nhân ngốc sau khi hủy hôn gả cho đại lão văn niên đại - Chương 74

Cập nhật lúc: 2026-05-05 13:28:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không cần chị hai, chúng đều mới đến, chị cũng mệt , còn say tàu thì đừng nấu cơm nữa.

 

Buổi tối bọn em lấy cơm ở căng tin ăn tạm là ."

 

Đường Tâm thấy sắc mặt chị hai vẫn hồi phục hẳn, đương nhiên để chị hai quá vất vả.

 

Hơn nữa lúc cô còn đang chìm đắm trong niềm phấn khích khi nhận nhà mới, cô còn quy hoạch tổ ấm nhỏ của nữa.

 

Cuối cùng cô cũng phát hiện tại ở đời sốt sắng mua nhà đến thế, yêu cầu của dân trong nước đối với nhà cửa thực sự là một loại thiên tính.

 

Khi sở hữu căn nhà của chính , tâm trạng khác biệt, hận thể mọc mười bàn tay để trang trí cho ngôi nhà của .

 

Đường Ninh cũng kiên trì, bà quả thực thấy khó chịu, cũng chẳng tại tàu dường như mệt hơn bất cứ lúc nào, tàu nôn một trận , lúc cảm giác buồn nôn đó vẫn tan biến.

 

Xem là do nghỉ ngơi , bà định về nhà nghỉ thêm một lát.

 

Lưu Tồn Chí cũng nhận sắc mặt vợ lắm, về đến nhà liền đun nước cho Đường Ninh rửa mặt mũi một chút :

 

“Vợ , em ngủ một lát ."

 

Đường Ninh nghĩ nhà cửa cũng nửa tháng ở nên :

 

“Để em dọn dẹp trong nhà một chút."

 

“Em cứ mặc kệ đó, để cho là ."

 

Lưu Tồn Chí hai lời liền đẩy Đường Ninh phòng tự bắt đầu quét dọn.

 

Tống Hoài Chu tiễn chị gái và rể xong mới kịp chờ đợi trở phòng, mỉm hỏi:

 

“Tâm Tâm, em hài lòng với căn nhà ?"

 

Đường Tâm mỉm gật đầu:

 

“Hài lòng ạ."

 

Rồi bắt đầu quy hoạch trong phòng.

 

Tống Hoài Chu chăm chú lắng , tóm vợ chỉ đ.á.n.h đó là , vợ sắp xếp còn thì dọn dẹp.

 

Họ mua ít gia vị ở Dương Thành, còn gạo, mì, dầu ăn cần thiết hàng ngày, sự sắp xếp của Đường Tâm, Tống Hoài Chu đều cất hết tủ trong nhà bếp.

 

Ga trải giường và vỏ chăn thì ở đơn vị , nhưng cần đến ban quân nhu lấy phiếu để đổi.

 

Đường Tâm lấy vì chuẩn sẵn cho cô .

 

Ruột bông là do lão Thủ trưởng sắp xếp dọn dẹp phòng chuẩn sẵn, bộ đều là đồ mới tinh.

 

Đồ đạc trong phòng ngủ cũng đơn giản, một chiếc giường gỗ rộng một mét tám, là kiểu giường gỗ truyền thống, hai bên thành giường cao hơn giường mười phân, bốn góc còn thêm khung gỗ dùng để mắc màn.

 

Phía bên đặt một chiếc tủ quần áo bằng gỗ, một cánh cửa ở giữa tủ còn gắn một chiếc gương.

 

Đường Tâm tới còn điệu soi gương một lát, đối diện tủ quần áo là một chiếc tủ cao chân như cái kệ hàng.

 

Bên cạnh giường còn đặt một chiếc tủ đầu giường, đó đặt một chiếc đèn bàn, thứ thời dễ thấy .

 

Đường Tâm cầm lên xem một chút.

 

“Ở đây còn cung cấp cả đèn bàn thế cơ ạ?"

 

Tống Hoài Chu :

 

“Chắc chắn là do phu nhân Sư trưởng, tức là dì Phùng chuẩn ."

 

Lúc Đường Tâm mới nhớ vợ chồng Sư trưởng ở đây trọng dụng Tống Hoài Chu.

 

Hai vì lúc trẻ đều từng thương nên cả đời cũng con cái, đối với các chiến sĩ trong đơn vị đều .

 

Vì Tống Hoài Chu liên tiếp lập hai công hạng nhất, mà phu nhân Thủ trưởng quan hệ với Tống, cho nên đối với Tống Hoài Chu càng chăm sóc hơn.

 

Tống Hoài Chu cũng tôn trọng họ.

 

Đường Tâm thấy họ còn đặc biệt chuẩn cả đèn bàn cho thì :

 

“Hoài Chu, ngày mai chúng thăm lão Thủ trưởng và dì Phùng , chúng mang ít đồ từ Thành Đô sang, lúc đó tặng cho họ một ít."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ngoc-sau-khi-huy-hon-ga-cho-dai-lao-van-nien-dai/chuong-74.html.]

“Được."

 

Tống Hoài Chu Đường Tâm sắp xếp, trong lòng thấy ấm áp lạ thường, tiến lên ôm lấy Đường Tâm từ phía :

 

“Đều theo sự sắp xếp của vợ hết."

 

Đường Tâm phát hiện Tống Hoài Chu thật là bám , về đến nhà là cứ thích ôm cô.

 

Cô cũng là thánh nhân gì , vội vàng đẩy :

 

“Chao ôi, mau trải giường, l.ồ.ng chăn , tối nay còn ngủ hả?"

 

Tống Hoài Chu thấy câu thì tinh thần phấn chấn hẳn lên:

 

“Ngủ chứ!!"

 

Đường Tâm:

 

...

 

Đợi khi trải xong chăn đệm, Tống Hoài Chu bếp đun hai thùng nước lớn để Đường Tâm tắm rửa sạch sẽ những mệt mỏi dọc đường.

 

Đợi khi cô tắm rửa xong xuôi thì đến xế chiều, Tống Hoài Chu cầm l.ồ.ng cơm chuẩn căng tin lấy cơm.

 

Vốn dĩ Đường Tâm cũng theo, nhưng cảm thấy mệt nên động đậy, hơn nữa cô tắm xong cũng ngại ngoài.

 

Tống Hoài Chu cũng vợ mệt, bảo cô ở nhà nghỉ ngơi là , cầm l.ồ.ng cơm ngoài.

 

giờ cơm nên căng tin cũng đông , Tống Hoài Chu xếp hàng lấy cơm xong về đến nhà thì trời sầm tối.

 

Lo lắng Đường Tâm ở nhà đói, chạy bộ suốt quãng đường.

 

Đợi đến khi cuối cùng cũng thấy tổ ấm nhỏ của , trong nhà dường như thần giao cách cảm, bỗng chốc bật đèn lên.

 

Khoảnh khắc đó, Tống Hoài Chu nên dùng lời lẽ nào để diễn tả, trái tim dường như cũng ánh đèn thắp sáng, từ nay về cũng chờ về nhà !!

 

Sau khi hai ăn xong, Tống Hoài Chu dọn dẹp bát đũa phòng trong tắm rửa.

 

Vừa tắm xong bỗng nhiên mất điện.

 

Nơi đóng quân hễ mất điện là khắp nơi tối thui.

 

Anh lo lắng Đường Tâm sợ hãi, ngay cả nước cũng kịp lau vội vàng khoác áo chạy phòng khách.

 

Mượn chút ánh sáng len lỏi qua cửa sổ đến mặt Đường Tâm hỏi:

 

“Có sợ ?"

 

Chỉ là mất điện thôi mà, Đường Tâm chẳng sợ, nhưng Tống Hoài Chu hỏi , cô liền cố ý hít hít mũi giọng nũng nịu:

 

“Sợ lắm."

 

“Anh ở đây với em."

 

Tống Hoài Chu xong nắm lấy tay Đường Tâm :

 

“Trong phòng ngủ đèn dầu, để thắp lên."

 

Thời buổi cũng bật lửa, Tống Hoài Chu rút từ trong tủ một bao diêm, “xoẹt" một cái quẹt sáng, đó châm đèn dầu.

 

Ánh sáng quá sáng nhưng dù cũng soi sáng căn phòng.

 

Điều kiện đảo thể so với bên ngoài, mất điện cũng là chuyện thường xuyên xảy , nhất là gặp ngày bão khi còn mất điện mấy ngày liền.

 

“Còn sợ ?"

 

Tống Hoài Chu cầm đèn dầu đầu hỏi Đường Tâm.

 

Anh đầu , Đường Tâm mới phát hiện mới tắm xong, vẫn còn vương chút nước, quần thì mặc t.ử tế, nhưng chiếc áo sơ mi màu xanh quân đội chẳng thèm cài lấy một cái cúc nào.

 

Ngọn đèn dầu quá sáng tình cờ chiếu rõ những thớ cơ bắp , tám múi bụng, đường nhân ngư...

 

Đường Tâm bỗng chốc đỏ ửng từ mang tai đến gò má.

 

Tống Hoài Chu, chắc chắn là đang quyến rũ đấy chứ?

 

 

Loading...