Đường Đại Quân thì tìm quen trong thôn mua một túi mía và quýt:
“Suốt quãng đường chẳng chút đồ tươi nào, ăn chút hoa quả cho thoải mái."
Bành Huyện bên cạnh một huyện thành nổi tiếng là thành phố ngọt, nơi đó sản xuất đường cung cấp cho hơn nửa đất nước, cho nên mía trở thành thứ Thành Đô yêu thích nhất mùa đông.
Ở thời đại vật tư phong phú , mía là một thứ , nước nhiều ngọt, bất kể trẻ con lớn đều thích ăn.
Đường Tâm nhớ sở thích kéo dài đến tận mấy chục năm , cô nhớ một đến Thành Đô video phát hiện các cửa hàng hoa quả ở ngõ lớn ngõ nhỏ của thành phố đó đều bán mía, hơn nữa còn trang máy móc, nếu lười nhai còn thể ép thành nước cho bạn.
Lúc đó cô mua một cốc, cảm thấy quá ngọt, lúc cô ăn mía thấy ngọt khéo.
Sau khi xếp hoa quả xong Chu Thục Lan đem chỗ thịt hun khói hun mấy ngày lấy báo gói hết cho một cái túi dây gai.
“Mẹ, đem hết thịt hun khói cho tụi con , bố ăn gì ạ?"
Đường Tâm và Đường Ninh thấy xếp hết thịt hun khói liền cùng tiến lấy một ít.
Chu Thục Lan chịu:
“Mẹ đảo Quỳnh Châu bên bằng chỗ chúng , bên đó hải sản phong phú nhưng thịt lợn các thứ thiếu lắm, tụi con đều là ăn những thứ mà lớn lên, qua đó quen thói quen ăn uống bên đó, những chỗ thịt đều mang hết , lúc nào thấy thèm thì đổi khẩu vị, tụi ở đây ăn những thứ đều tiện lợi, cả hai đứa đều để bản chịu ấm ức đấy."
Đường Ninh đảo Quỳnh Châu mấy năm , tuy quen với bên đó nhưng hốc mắt vẫn cay cay, những năm qua năm nào mùa đông cũng gửi cho chị nhiều thịt hun khói, những lời trong thư mãi mãi đều là bài ca .
“Mẹ, yên tâm ạ, bên đó vẫn mua thịt lợn mà, vả tụi con ăn thì theo thuyền đảo ngoài, thể mua nhiều."
Đường Tâm hỏi chị hai , đối với đảo Quỳnh Châu cũng hiểu .
Con ngàn dặm lo âu, cha lo cho con cái , Chu Thục Lan từng học ở Hải Thành, cũng coi như là kiến thức hiểu , con gái lập tức đáp:
“Mẹ cái nơi đảo Quỳnh Châu đó, nơi đó trời nóng bức ẩm ướt, đồ đạc gì cũng để lâu, ngoài một chuyến từ đó dễ dàng gì, mua ít thì đủ ăn, nhiều thì sẽ hỏng, bằng thịt hun khói nhà dễ dùng ?"
Đường Đại Quân cũng :
“Mẹ con lý đấy, mau đừng tranh nữa, chỉ cần các con sống , bố mới thật sự yên tâm."
Từng đứa một xa như , lo cho , chính là vì mang nổi nhiều đồ như thôi, nếu ông hận thể dọn nửa cái nhà cho con gái mang theo.
Đường Tâm và Đường Ninh đây chính là tình yêu chân chất nhất của cha , còn thể gì nữa chứ?
Tống Hoài Chu và Lưu Tồn Chí càng dám lời nào, dù hai chính là thủ phạm dắt con gái rượu của bố vợ vợ mà.
Thấy các con phản đối nữa, Chu Thục Lan mới bắt đầu giúp họ thu dọn hành lý.
Trong hành lý ngoài một ít quần áo thì phần còn đều đồ ăn Chu Thục Lan chuẩn chiếm hết sạch, thịt hun khói, lạc, còn thảo d.ư.ợ.c đào núi ở địa phương, xuyên bối dùng để trị ho, mật ong...
Cuối cùng hành lý nặng trịch xếp đầy một góc phòng khách.
Đường Trạch đêm qua nửa đêm ngoài, hôm nay vẫn thấy về nhà, công việc của là như , bây giờ lực lượng cảnh sát hạn, đôi khi hai công an phụ trách đủ thứ chuyện của một thị trấn hàng vạn , cũng may là vì bây giờ ngoài đều đủ loại yêu cầu, tỷ lệ xảy đại án lớn đến thế, nhưng cũng bận rộn.
Cả nhà đều quen , chỉ là Đường Tâm còn chút nỡ, cảm giác còn chào tạm biệt cả t.ử tế rời .
Đường Thiệu Uẩn nhận cảm xúc của cô nhỏ , dáng vẻ như một lớn nhỏ đến mặt Đường Tâm giơ tay vỗ vỗ vai Đường Tâm :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ngoc-sau-khi-huy-hon-ga-cho-dai-lao-van-nien-dai/chuong-60.html.]
“Cô nhỏ, cô lời gì với bố cháu, cô thể với cháu , cháu hứa sẽ chuyển lời cho bố cháu."
Đường Tâm trực tiếp chọc giơ tay nhéo một cái mặt Đường Thiệu Uẩn :
“Vậy cháu cứ với bố cháu, tức là cả của cô , bảo tự chăm sóc cho bản , cô cũng sẽ chăm sóc cho bản ."
Đường Thiệu Uẩn nghiêm túc gật đầu, đó ôm chầm lấy Đường Tâm:
“Cô nhỏ, cháu sẽ nhớ cô lắm."
Cậu bé cùng Đường Tâm lớn lên bên , quan hệ tự nhiên phi thường, bao giờ nghĩ đến ngày xa Đường Tâm, cho nên cô nhỏ sắp thật sự là muôn vàn nỡ, nhưng bố nam nhi đại trượng phu hở là nhè.
Thế nên mặt đầy uất ức mà vẫn .
Dáng vẻ Đường Tâm cũng thấy xót xa xoa xoa đầu bé :
“Cô nhỏ cũng sẽ nhớ cháu lắm."
“Cô nhỏ, cháu nỡ xa cô."
Vẫn là trẻ con, hiểu chuyện đến cũng kìm nén cảm xúc, Đường Thiệu Uẩn lên.
“Cô cũng nỡ xa Thiệu Uẩn của chúng ."
Đường Tâm đều sợ mất, vốn dĩ ly biệt khiến đau lòng, một lát nữa mà cả nhà hết thì , vội :
“Đợi năm cháu nghỉ hè, thể đến tìm cô chơi, bờ biển vui lắm, còn thể bờ biển nhặt vỏ sò nữa."
Đại dương luôn khiến hướng tới, Đường Thiệu Uẩn cũng ngoại lệ, thấy biển cả trong mắt đều ánh sáng , nhưng con trai thì hứng thú với vỏ sò chứ:
“Vậy cháu bơi biển, bắt cá biển..."
Hửm?
Được thôi, miễn là cháu bắt !!
Đường Thiệu Uẩn nghĩ đến nghỉ hè năm là thể tìm cô nhỏ, dường như còn buồn lòng đến thế nữa, nhưng con đường trưởng thành của bé đều tuân theo việc bảo vệ cô nhỏ tôn chỉ cuộc đời, cô nhỏ đột nhiên , ai đến bảo vệ cô nhỏ của đây?
“Cô dượng nhỏ!"
Đường Thiệu Uẩn thấy Tống Hoài Chu đang một bên, dậy đến mặt Tống Hoài Chu, lớn tiếng :
“Cô dượng nhỏ, xin chú nhất định bảo vệ cho cô nhỏ của cháu."
Tống Hoài Chu ngờ còn ngày một đứa trẻ sắp xếp công việc, nhưng dáng vẻ nghiêm túc của Đường Thiệu Uẩn cũng từ chối:
“Yên tâm , chú chắc chắn sẽ bảo vệ cho cô nhỏ của cháu."
Đường Thiệu Uẩn là tin tưởng , dù cô nhỏ của vẫn là do cứu về mà, nhưng bé vẫn cứ lo lắng, tuy tuổi còn nhỏ hiểu nỗi lo lắng từ mà đến, nhưng vẫn suy nghĩ trong lòng:
“Chú cũng bắt nạt cô nhỏ nhé, tuy cháu gọi chú là đại hùng, cũng chú lợi hại, nhưng nếu chú mà bắt nạt cô nhỏ của cháu, cháu nhất định sẽ đ.ấ.m chú đấy."
Vừa giơ nắm đ.ấ.m của .