Mỹ nhân ngốc sau khi hủy hôn gả cho đại lão văn niên đại - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-05-05 13:23:47
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chỉ riêng cái lão đối thủ già họ Trần nhà bên cạnh là vẻ vang một phen, hai thằng cháu nội cuối cùng một đứa cháu gái.”

 

Tống Hoài Dương :

 

“Bây giờ Hoài Chu sắp kết hôn , cháu gái của cha sắp đến đấy."

 

Lời đến đây cha Tống lập tức trầm mặt :

 

vội, con gái nhà tuổi đời còn nhỏ, theo Hoài Chu từ Dung Thành hải đảo vốn dĩ chẳng dễ dàng gì , chúng thể hối thúc sinh con, coi con gái nhà là cái gì chứ?

 

Nhà họ Tống chúng là loại đó ?"

 

Tống Hoài Dương cha một cái hỏi:

 

“Mẹ, xem cha là thiên vị , cha thiên vị chú út kìa, đến cả vợ chú út cha cũng thiên vị luôn."

 

Mẹ Tống vỗ cánh tay con trai một cái:

 

“Làm gì chuyện đó."

 

Thật cha chẳng thiên vị chút nào, đối xử với mỗi con trai và con dâu đều , duy nhất ở chỗ Đường Tâm cha đặc biệt yêu thích, điều khiến Tống Hoài Dương chút hiểu nổi, đương nhiên cũng chẳng ý kiến gì, chỉ là thấy lạ thôi, từ bao giờ mà cha bộc lộ cảm xúc ngoài như ?

 

Mẹ Tống sự thắc mắc của con thứ hai, nhỏ giọng :

 

“Nhớ cô bé mà hồi nhỏ cha con kể cho mấy đứa ?"

 

Mẹ nhắc đến chuyện Tống Hoài Dương nhớ .

 

Năm năm sáu hồi đó Lâm Thành loạn phỉ, cha dẫn quân dẹp phỉ, kết quả nơi đó địa hình núi non hiểm trở đường xá phức tạp, cha vì nắm rõ bản đồ địa hình lên núi nên một lên núi, đó phát hiện vì địch đông ít nên trọng thương, ngay lúc ông tưởng sắp xong thì một cô bé xuất hiện.

 

Cô bé đó mới vài tuổi, những sợ ông đầy m-áu mà còn luôn ở bên cạnh ông, còn đưa cho ông cái màn thầu trong tay ăn, lấy nước suối cho ông uống.

 

Sau đó nhà cô bé tìm đến mới cứu cha, cũng nhờ mà nhanh ch.óng giải quyết vấn đề phỉ loạn ở Lâm Thành.

 

“Cô bé đó là vợ của Hoài Chu ?

 

Không ..."

 

Mẹ Tống lắc đầu:

 

“Không , cha con giọng của vợ Hoài Chu giống cô bé đó."

 

Được , Tống Hoài Dương cha một cái, thật cha vẫn luôn tự trách .

 

Nghe cha kể khi dẹp phỉ xong ông tìm gia đình cô bé đó, kết quả họ hàng nhà đó họ , gia đình cô bé vốn dĩ là đến thăm họ hàng thôi.

 

Hơn nữa cô bé đó vì tuổi đời còn quá nhỏ, ở nơi hoang vu hẻo lánh chắc là vẫn sợ hãi, cộng thêm cái lạnh nên khi về thì sốt cao dứt.

 

Cha vốn dĩ ngóng xem gia đình đó sống ở để đích đến tận cửa cảm ơn, nhưng trong thôn chẳng ai gì cả.

 

Sau đó lúc ông sắp khỏi thôn mới một cụ già lén kéo ông :

 

“Đồng chí giải phóng quân , chúng cũng , cái con bé đó khi về là sốt cao dứt, đưa lên trấn khám bác sĩ ..."

 

Cụ già hết mà chỉ tiếc nuối lắc đầu.

 

Cha tự nhiên hiểu hết chuyện, từ đó về cũng dám ngóng tin tức của gia đình đó nữa.

 

Tống Hoài Dương thì hiểu hết chuyện , gật đầu tỏ vẻ rõ.

 

Tống Tự Đình trong phòng khách, tay vẫn bưng cái ca , mày nhíu c.h.ặ.t, chẳng thằng út kết hôn gửi tấm ảnh nào về , còn con bé đó trông như thế nào nữa.

 

Sau khi sính lễ và của hồi môn bàn bạc xong, báo cáo kết hôn của Tống Hoài Chu cũng nhận , cùng nhận còn đồ đạc gửi từ Bắc Kinh tới.

 

Mẹ Tống đặc biệt đến bách hóa đại lâu mua ít đồ, chỉ riêng bánh ngọt đặc sản Bắc Kinh mua mấy hộp, còn một đồ khô đặc sản phương Bắc.

 

Đồ của Đường Tâm một đôi giày da nhỏ màu đen bằng da cừu, một chiếc khăn len cashmere, một chiếc áo đại y màu đỏ, còn một chiếc đồng hồ đeo tay nữ.

 

Mọi trong nhà họ Đường đều chuẩn quà, của cha nhà họ Đường cũng ít.

 

Lúc đồ đạc tới, trong ngoài nhà họ Đường đều vây kín , tất cả đống đồ bày la liệt đầy nhà mà sự ngưỡng mộ hiện rõ mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ngoc-sau-khi-huy-hon-ga-cho-dai-lao-van-nien-dai/chuong-40.html.]

 

“Chao ôi, đống đồ chắc tốn ít tiền nhỉ?"

 

Bà dì hàng xóm đống đồ trong nhà thèm thuồng hỏi.

 

Bên cạnh tiếp lời:

 

“Những thứ khác rõ chứ riêng chiếc đồng hồ cũng một trăm đồng đấy, thấy ở bách hóa đại lâu tỉnh ."

 

Lời tất cả đều kinh hãi:

 

“Trời đất ơi, đắt thế cơ ."

 

“Thục Lan , bà cứ yên tâm nhé, cái thế là nhà trai coi trọng Tâm Tâm lắm đấy."

 

Chu Thục Lan cũng ngờ nhà họ Tống gửi nhiều đồ qua đây như , những lời ngưỡng mộ nụ mặt bà bao giờ tắt, liên quan đến việc khoe khoang, chủ yếu là vui mừng.

 

Giống như , thể tặng nhiều như chứng tỏ nhà họ Tống vô cùng coi trọng cuộc hôn nhân , cũng coi trọng con gái bà.

 

Đường Tâm về thấy đồ đạc trong nhà cũng kinh hãi, thực sự quá nhiều .

 

“Sao mà nhiều thế ạ?"

 

Chu Thục Lan sắp xếp cả buổi chiều , thấy con gái về cuối cùng cũng thẳng lưng lên :

 

“Chứ còn gì nữa, con xem riêng đồ ăn một đống lớn ."

 

Bà giơ tay chỉ đống đồ ăn bàn.

 

Đường Tâm tới lật xem, khéo thật, bánh “Kinh Bát Kiện" truyền thống của Đạo Hương Thôn, còn kẹo sữa, quả óc ch.ó núi...

 

“Sao chuẩn cho con nhiều đồ ăn thế ạ?"

 

Đường Tâm quanh một lượt, dường như ngoài cô thì chẳng còn mấy đồ ăn nữa.

 

Đường Ninh :

 

“Vậy thì em hỏi Tống Hoài Chu thôi."

 

lúc Tống Hoài Chu và Lưu Tồn Chí cũng cùng trở về, thấy lời của Đường Ninh bèn bước tới hỏi:

 

“Hỏi cái gì cơ?"

 

Đường Tâm chỉ đống đồ ăn bàn:

 

“Sao chuẩn cho em nhiều đồ ăn thế ?"

 

Tống Hoài Chu một cái, nhiều lắm ?

 

“Anh thấy em thích ăn mà..."

 

Anh dứt lời Đường Tâm trợn tròn mắt:

 

“Em thích ăn?"

 

Rồi vội vàng kéo sang một bên nhỏ giọng hỏi:

 

“Anh với cha về em như thế chứ?"

 

Tống Hoài Chu lắc đầu.

 

Đường Tâm cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cứ bảo Tống Hoài Chu thể đáng tin như .

 

cô còn gặp cha chồng, tuy trong điện thoại đôi bên đều khá yêu thích nhưng cô cũng là tiểu tiên nữ mà, cũng chú trọng hình tượng chứ.

 

Nếu để ấn tượng ham ăn trong lòng cha chồng thì hình như lắm nha.

 

“Cha hỏi về sở thích của em, chỉ bảo em thích ăn mấy thứ ngọt ngọt thơm thơm thôi."

 

Đường Tâm lườm Tống Hoài Chu, thà đừng còn hơn.

 

 

Loading...