“Mãi cho đến khi bước khỏi tòa nhà giảng đường, sắc mặt cô vẫn khá hơn chút nào.”
Đường Tâm thấy chị hai hầm hầm xuống liền bước tới hỏi:
“Chị hai, chị thế?”
“Gặp kẻ thần kinh.”
“Hả?
Có chuyện gì ?”
Đường Ninh kể chuyện cho em gái :
“Em xem đó bệnh ?
Bài tập thì thôi , một cuốn sổ hộ khẩu mà cũng chặn chị hỏi, chị nghi là cô mượn cớ để kiếm chuyện, nhưng kiếm chuyện với chị thì mơ .”
Đường Tâm chị hai phàn nàn về bạn học cũng phụ họa vài câu.
Có em gái giúp sức, Đường Ninh càng khách sáo:
“Một cuốn sổ hộ khẩu mà cứ như bí mật gì bằng , chị thấy cô bài tập còn chẳng để tâm bằng chuyện .”
Một câu vô tình của cô khiến Đường Tâm khựng .
Cô bài tập, liệu là thực sự ?
Còn cuốn sổ hộ khẩu , việc khác thấy liệu uẩn khúc gì chăng?
“Chị hai, chị xem cuốn sổ hộ khẩu đó ?”
Đường Ninh lắc đầu:
“Chưa, chị thấy nó ở hành lang, đang định lên văn phòng tìm thầy giáo nên tiện tay đưa luôn cho thầy.”
Ai mất thì nấy lên chỗ thầy giáo mà lấy, dù bảng đen nhỏ ở mỗi tầng đều thông báo nhặt đồ vật gì mà.
Đường Ninh xong thấy biểu cảm nghiêm trọng của em gái thì ngẩn :
“Sao ?
Cuốn sổ hộ khẩu đó vấn đề ?”
Đường Tâm chị hai hỏi , trầm ngâm một hồi mới tiếp tục :
“Thi đỗ đại học đều thấy dễ dàng gì đúng ?
Có bài tập thì dốc hết sức mà thành chứ, dù hiểu lắm cũng sẽ thỉnh giáo thầy cô và bạn bè, cô , liệu khả năng là cô chẳng gì ?
Hơn nữa, sổ hộ khẩu lấy từ chỗ thầy giáo về là , đến mức nổi giận chứ?
Nổi giận chứng tỏ cô lo sợ khác thấy sổ hộ khẩu của , bình thường sợ ?”
Điều đáng sợ duy nhất là thông tin cô đang sử dụng hiện tại giống với thông tin trong sổ hộ khẩu.
Đường Ninh xong thấy cũng lý, hai chị em , cảm thấy Tưởng Tú Lệ lẽ thực sự vấn đề.
“Cô to gan , dám thế khác để học đại học?”
“Việc thế khác học đại học chắc chắn chỉ đơn giản là cái tên, phía chắc chắn một loạt thông tin thao túng.”
Không chuyện một cô thể thành, nên đương nhiên cô gan .
Đường Tâm nhớ kiếp từng xem ít tin tức về việc thế khác học đại học, mấy chục năm mới điều tra , nhưng lúc đó thì ích gì nữa, cuộc đời vốn thuộc về khác kẻ trộm đ.á.n.h cắp mất .
Ở thời đại , do hệ thống thông tin thiện, việc thế thực sự dễ dàng xảy .
“Vậy chúng báo cáo lên trường nhé?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ngoc-sau-khi-huy-hon-ga-cho-dai-lao-van-nien-dai/chuong-194.html.]
Do sự giáo d.ụ.c của nhà họ Đường nên con cái trong nhà đều khá chính trực, cả công an, hai chị em gả cho quân nhân, nên căm ghét cái ác.
Đường Tâm chắc chắn cũng đồng ý, nhưng việc tố cáo hiện nay vẫn cần chứng cứ, cứ mù quáng xông tới chắc chắn .
Vì lý do của mười năm , hiện nay trường học cũng thận trọng về vấn đề tố cáo, thể tố cáo suông mà đưa bằng chứng.
Hai chị em đều chứng cứ, chỉ thể về nhà bàn bạc.
Buổi tối lúc sắp ngủ, Đường Tâm nhắc chuyện với Tống Hoài Chu:
“Tống Hoài Chu, xem chuyện em và chị hai nên thế nào?”
Tống Hoài Chu nghĩ đến nhiều năm khi họ học đại học, thực thế danh tính của khác , ngờ năm đầu tiên khôi phục thi đại học mà tình trạng tái diễn.
Phải rằng đại học gián đoạn mười năm, nhiều lẽ chỉ trông chờ cơ hội để đổi vận mệnh, nếu còn khác thế thì quá đen đủi.
Tất nhiên, với tư cách là một quân nhân chính trực, càng thấy những chuyện như , bởi vì mỗi một sinh viên trong tương lai đều sẽ trở thành lực lượng mới xây dựng đất nước, nếu ngay cả thành tích cũng giả, hạng như liệu thực tâm xây dựng đất nước ?
Vì , chuyện thực sự nghiêm trọng, lẽ chỉ một vụ.
“Thế , ngày mai sẽ tìm một vị lãnh đạo cũ ở quân khu, nhờ ông giới thiệu một chút, thanh tra từ xuống thì chuyện mới giải quyết .”
“ , như thì dễ dàng hơn nhiều.”
Đường Tâm xong lập tức nhào tới ôm cổ Tống Hoài Chu, hôn một cái lên mặt :
“Vẫn là Trung đoàn trưởng Tống nhà nghĩ chu đáo.”
Tống Hoài Chu đang treo nửa chừng , vẫn như thuở mới gặp khiến thể rời mắt, nhưng lúc cô tâm ý ỷ , nụ nơi khóe môi giấu nổi:
“Giải ưu cho bà xã thì thể chu đáo ?”
Đường Tâm Tống Hoài Chu chiều chuộng bao nhiêu năm, lời vẫn hãnh diện nhướng mày, dứt khoát lì :
“Vậy thì hãy chu đáo thêm chút nữa, bế em lên giường .”
Chuyện như Tống Hoài Chu đương nhiên thể từ chối, thậm chí còn vui vẻ :
“Được.”
Ngày hôm Đường Tâm kể chuyện cho chị hai .
Đường Ninh em rể giúp đỡ thì yên tâm hơn chút:
“Như cũng , thể để những kẻ đắc ý.”
Việc điều tra những chuyện cần quá trình, đó trong trường cũng động tĩnh gì.
Tuy nhiên, Đường Tâm tin tưởng chồng nên cũng lo lắng nhiều, ngược dồn hết tâm trí việc học tập.
Giám đốc Lâm cô đỗ đại học còn đặc biệt đến tìm cô một chuyến.
Hiện tại việc chăn nuôi ngoài hải đảo ngày càng lớn mạnh, sản lượng áo lông vũ cũng tăng lên, tuy vẫn đủ nhưng hơn nhiều so với lúc mới bắt đầu.
Đường Tâm cơ bản cũng tình hình ngoài đảo, vì dì Triệu và dì Phùng thỉnh thoảng vẫn gọi điện cho cô, ngoài hỏi thăm vài câu thì phần lớn là về tình hình xưởng.
“ , đồng chí Đường Tâm, thực hôm nay đến tìm cô còn chuyện khác thương lượng.”
“Giám đốc Lâm chuyện gì ạ?”
Giám đốc Lâm :
“Cô hiện giờ ở đại học chắc nhiều tin tức hơn chúng .
Mấy hôm một trường đại học ở Bắc Kinh đề xuất phát triển kinh tế, cấp lẽ cũng ý định về phương diện , xưởng quốc doanh của chúng lẽ sẽ đối mặt với việc cải cách.”
Thực Giám đốc Lâm sớm ngóng , cùng với việc khôi phục thi đại học và một lượng lớn thanh niên trí thức về thành phố, các vấn đề của nhiều nhà máy hoặc đơn vị quốc doanh trong thành phố bộc lộ rõ rệt.
Xưởng của họ nhờ mở rộng hải đảo và sản xuất áo lông vũ nên vẫn coi như thặng dư, nhưng mấy xưởng dệt và xưởng may bên cạnh đều đang thua lỗ, cứ kéo dài mãi như những kiếm tiền mà ngay cả việc sinh tồn của nhân viên trong xưởng cũng thành vấn đề.