Mỹ nhân ngốc sau khi hủy hôn gả cho đại lão văn niên đại - Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-05-05 13:23:18
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trịnh Hướng Đông thấy vội vàng đưa tay đỡ :

 

“Chị dâu, chị chứ?

 

Chân chị ?"

 

Tô Uyển Ninh ngay lập tức gạt tay , quanh một lượt:

 

“Hướng Đông, chị dâu là một góa phụ, đừng dính dáng gì đến nữa, chị dâu đều áy náy ..."

 

đoạn hốc mắt đỏ , dáng vẻ cố kìm nén nước mắt khiến cảm thấy cô thật vô trợ và tuyệt vọng.

 

Trịnh Hướng Đông Tô Uyển Ninh ở nhà họ Trần thực ngày tháng chẳng dễ dàng gì, vì chuyện Trần Bính hy sinh, nhà họ Trần cảm thấy là cô khắc ch-ết , tuy rằng thể tuyên truyền mê tín phong kiến, nhưng tư nhân đối với Tô Uyển Ninh vô cùng hà khắc.

 

Anh chân Tô Uyển Ninh một cái hỏi:

 

“Chị dâu, nhà họ Trần bắt nạt chị ?"

 

Tô Uyển Ninh nghĩ đến khi khỏi cửa cố tình lấy gậy gõ lên chân tạo vết bầm tím, ngẩn một chút giải thích kiểu che giấu:

 

“Không chuyện đó , Hướng Đông mấy lời đừng nữa, họ... họ đối với lắm, chỉ là nhất thời chấp nhận chuyện Trần Bính hy sinh thôi."

 

Lợi mập mờ khiến Trịnh Hướng Đông ngay lập tức hiểu chắc chắn nhà họ Trần bắt nạt Tô Uyển Ninh, nhưng chuyện ngoài cũng tiện can thiệp quá nhiều, nhưng cảm thấy và Trần Bính quan hệ , thể trơ mắt hai con cô bắt nạt bèn :

 

“Chị dâu, khó khăn gì, chị cứ với ."

 

Tuy rằng thể đến nhà họ Trần đòi công bằng, nhưng chỗ nào giúp cũng sẽ giúp.

 

Tô Uyển Ninh sụt sịt mũi, gượng gật đầu:

 

“Ừm, Hướng Đông cảm ơn , em sẽ mãi nhớ những gì đối với em."

 

Đối diện với Tô Uyển Ninh dịu dàng thấu tình đạt lý, Trịnh Hướng Đông một thoáng ngẩn ngơ, tại Đường Tâm thể giống như cô , dành cho thêm một chút thấu hiểu, nhớ thêm một chút cái của ?

 

Lúc về nhà cũng đông dần lên, Trịnh Hướng Đông sợ ba thấy và Tô Uyển Ninh ở cùng , gật đầu :

 

“Chị dâu, về nhà đây."

 

Tô Uyển Ninh cũng bám lấy Trịnh Hướng Đông mãi, cô cũng thể dồn đường cùng, đàn ông ghét dáng vẻ hùng hổ dọa , như chỉ phản tác dụng thôi, cho nên chỉ mỉm gật đầu.

 

Đợi bóng lưng Trịnh Hướng Đông rời , mới thu dáng vẻ đáng thương, chỉ cần nắm chắc Trịnh Hướng Đông, cô thể sống những ngày tháng , hơn tất cả trong nhà máy, còn hơn Đường Tâm nữa, cho nên cô chẳng vội gì cả, dù đối tượng Đường Tâm tìm chắc chắn chẳng bao giờ ưu tú hơn Trịnh Hướng Đông .

 

Sau trò để xem thôi.

 

Phía Đường Tâm, Tôn Miêu vẫn thấy yên tâm lắm, nhất quyết đưa cô đến tận cửa nhà.

 

về đến nhà đặt đồ xuống, Chu Thục Lan và chồng cũng đồng thời về nhà, gần đây trong xưởng bận, hai vợ chồng khi tan muộn, cửa thấy Đường Tâm về nhà liền ngay:

 

“Tâm Tâm hôm nay về sớm ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ngoc-sau-khi-huy-hon-ga-cho-dai-lao-van-nien-dai/chuong-19.html.]

Đường Tâm thấy tiếng ba , vội vàng bước tới, đón lấy mớ rau trong tay , đặt lên bàn bên cạnh, tranh thủ lúc ba cởi mũ khăn quàng cổ liền xách phích nước sắt đất rót cho họ một ly nước.

 

“Ba, , uống chút nước cho ấm tay , hôm nay bên ngoài lạnh lắm ạ."

 

Đường Tâm là con gái út, sự yêu thương của ba tự nhiên là ít.

 

vì nguyên nhân sức khỏe đây của cô, ba càng chăm sóc cô tỉ mỉ sót điểm nào, cho nên cô cũng đem tình yêu đáp ba , những việc trong khả năng để yêu thương ba .

 

Đường Đại Quân nhận lấy chiếc cốc sắt tráng men con gái đưa tới, thấy con gái chu đáo còn thêm một chút lá cốc cho , ông ngửa đầu uống hai ngụm cảm thấy từ trong ngoài đều ấm hẳn lên, con gái đúng là chiếc áo bông nhỏ mà.

 

Của Chu Thục Lan thì thêm một chút mật ong, đây là cả lấy từ núi về đó, ngày thường Chu Thục Lan đều nỡ uống, để dành cho Đường Tâm uống.

 

Khi Chu Thục Lan uống thấy vị mật ong trong nước, lòng cũng ấm thôi, con gái bà đúng là chu đáo cực kỳ.

 

Tuy nhiên thấy con gái như , Chu Thục Lan vẫn quên chính sự, dù con gái hai mươi tuổi , ăn Tết xong là đến tuổi hai mươi mốt , tuổi xuất giá thì quá ít.

 

“Tâm Tâm, đây, ba chuyện với con."

 

Đường Tâm còn tưởng là chuyện liên quan đến Trịnh Hướng Đông, nào ngờ khi xuống mới từ là Tống Hoài Chu xem mắt .

 

Cái ???

 

Cô thấy khá kinh ngạc đấy.

 

“Tâm Tâm, con nếu bằng lòng thì chúng cũng cưỡng ép, tuy Hoài Chu cứu con, nhưng cuộc đời con từ nay về đều là con tự trải qua, chọn thế nào, sống cuộc đời thế nào, đều là sự lựa chọn của con."

 

Chu Thục Lan thấy con gái lời nào, tưởng cô đang cân nhắc, rốt cuộc chuyện Tống Hoài Chu cứu mạng cô là đủ để khiến đứa con gái đơn thuần mất sự cân nhắc bình thường, nhưng ơn nghĩa thể kéo dài cả đời chứ?

 

Mặc dù hiện tại vẫn một phần lớn ba vẫn chuyên chế đối với hôn nhân của con cái, họ thấy điều kiện khả thi là , nhưng Chu Thục Lan giống , bà là tiếp nhận nền giáo d.ụ.c mới, trong cái cuộc va chạm giữa phong kiến và phong trào văn hóa mới đó bà còn thể là học đại học, nhãn quan tự nhiên là khác hẳn.

 

Bà hy vọng hôn nhân của các con là vì khác con nên gả cho ai, nên cưới ai mà quyết định, mà là tuân theo suy nghĩ nội tâm của chính .

 

Đối với ơn nghĩa, thể đổi thành nhiều phương pháp khác để báo đáp.

 

, con lý đấy."

 

Đường Đại Quân mặc dù con gái sớm muộn gì cũng lấy chồng, nhưng qua sự việc ông quá đỗi nỡ để con gái xuất giá, nếu con gái đồng ý, ông cảm thấy tìm một ở gần chút thì hơn, thường xuyên thấy .

 

Đường Tâm thực thấy cưỡng ép, rốt cuộc trong quy hoạch cuộc đời cô điều khoản nào là kết hôn, kết hôn thì thời đại mà việc tìm đối tượng cơ bản dựa giới thiệu thì vòng tròn lựa chọn khá hẹp.

 

Đã thích hợp tại chọn chứ?

 

Hơn nữa Tống Hoài Chu nhỉ, trong sách giới thiệu về đàn ông tuy nhiều, nhưng trong mấy dòng giới thiệu ngắn ngủi đó, đến một đống tính từ ưu tú dài dằng dặc, còn chính là miêu tả về nhân phẩm của chỉ bằng một từ, hoài cẩn nắm du (trong lòng ôm ngọc quý).

 

Người đàn ông như nhất kiến chung tình với , đương nhiên Đường Tâm sẽ tự ti , rốt cuộc ai mà chẳng là công chúa chứ?

 

Cô chính là xứng đáng với hơn mà!

 

“Ba, , con đồng ý."

 

 

Loading...