Mỹ nhân ngốc sau khi hủy hôn gả cho đại lão văn niên đại - Chương 164

Cập nhật lúc: 2026-05-05 13:35:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc cũng dọa cô một chút, trầm giọng :

 

“Đè trúng .”

 

Sau đó siết c.h.ặ.t Đường Tâm trong lòng , ngón tay dán eo cô nhẹ nhàng xoa nắn:

 

“Chẳng cho nếm ?

 

Trốn cái gì?”

 

Đường Tâm vốn sợ nhột, hiện tại thể động đậy, chỉ trốn trong lòng Tống Hoài Chu “khúc khích", vặn vẹo cơ thể sang trái sang để né tránh tay , thấy tránh liền bắt đầu dùng đạo đức để ép buộc:

 

“Hừ, còn coi con gái là bảo bối, giờ bắt đầu tranh giành đồ ăn của Tiểu Bong Bóng .”

 

Lời quả thực quá oan uổng, Tống Hoài Chu chọc , rảnh tay vỗ nhẹ một cái m-ông Đường Tâm:

 

“Chỉ bắt nạt .”

 

Đường Tâm mặt Tống Hoài Chu cô là an nuông chiều vô điều kiện, nên ngẩng đầu hừ một tiếng:

 

“Cứ bắt nạt đấy.”

 

Tống Hoài Chu bất lực lắc đầu:

 

“Được, cho em bắt nạt, nhưng em cũng thương một chút ?”

 

Đường Tâm thể khống chế Tống Hoài Chu, Tống Hoài Chu tự nhiên cũng cách khống chế Đường Tâm, ngừng tỏ yếu thế khiến Đường Tâm hết cách, đưa tay ôm lấy cổ , rướn hôn lên ch.óp mũi đàn ông:

 

“Rất thương mà.”

 

——————

 

Mùa đảo lạnh, thậm chí còn nóng, theo cách của thế hệ thì trong thời gian ở cữ tắm gội, tuy Tống Hoài Chu hàng ngày đều dùng nước nóng lau cho Đường Tâm, nhưng chuyện gội đầu thực sự quá khó chịu, Đường Tâm cảm thấy đầu sắp mọc chấy đến nơi .

 

Mãi mới gặp lúc dì Triệu ngoài làng chài mua đồ, cô lập tức bám lấy Tống Hoài Chu:

 

“Tống Hoài Chu, em gội đầu, gội đầu cho em mà, em khó chịu lắm.”

 

Tống Hoài Chu vốn định theo lời dặn của dì Triệu, trong thời gian ở cữ gội, nhưng thấy vợ thực sự thoải mái, đành đồng ý:

 

“Vậy em phòng đợi , đun nước xong sẽ xách cho em.”

 

Cứ như , hai lén lút lưng dì Triệu để gội đầu, Tống Hoài Chu lo lắng Đường Tâm để tóc ướt , lôi cái máy sấy tóc trong nhà định sấy tóc cho cô.

 

Máy sấy tóc thời là loại vỏ nhôm, đặc biệt dày và nặng, hơn nữa cô luôn cảm thấy cái đồ trông vẻ nguy hiểm dễ rò điện, bình thường Đường Tâm hầu như dùng.

 

Hôm nay sấy cho nên cô từ chối, nhưng tiếng của cái máy sấy cũng thực sự lớn, hai vốn đang lén lút, sợ dì Triệu về mà sấy xong sẽ phát hiện.

 

Tống Hoài Chu chạy mở cửa đại môn, như họ thể thấy từ xa xem dì Triệu về nhà .

 

Anh chuẩn sẵn sàng thứ, Đường Tâm tự nhiên còn lo lắng nữa, khi Tống Hoài Chu sấy tóc cho cô, cô liền ôm lấy eo từ phía .

 

Mới đầu còn ôm t.ử tế, đó dần dần trở nên đắn, thò tay trong áo sờ soạng lung tung.

 

Đường Tâm phát hiện cơ bụng của Tống Hoài Chu chỉ , mà đường eo cũng đặc biệt săn chắc, ngón tay men theo thớ cơ trượt qua từng chút một, dù thấy cũng thể cảm nhận sức mạnh cơ bắp của , hèn chi bình thường sức lớn như , cái eo sờ là thấy lực .

 

Cô thực sự thích cơ bắp của Tống Hoài Chu, chút mỡ thừa nào, độ dẻo dai cực , sờ nóng hôi hổi cực kỳ thoải mái.

 

Tống Hoài Chu sấy tóc quan sát ngoài sân, căn bản cách nào ngăn cản đang loạn .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ngoc-sau-khi-huy-hon-ga-cho-dai-lao-van-nien-dai/chuong-164.html.]

Hơi thở của ngày càng dồn dập, nhưng , mãi mới sấy xong liền ném cái máy sấy lên bàn bên cạnh, bắt lấy đôi bàn tay nhỏ đang tác quai tác quái , cố tình trầm giọng đe dọa cô:

 

“Thực sự ỷ lúc thể gì em mà bắt nạt , hử?”

 

Sự càn thể bảo vệ cô bao lâu?

 

Đường Tâm ngớt, lúc cô thích nhất là đối đầu với Tống Hoài Chu, dẫu thực sự dám gì cô, hiệu ứng vờn mèo, chính là thích trêu cho con mèo mềm mại xù lông lên dỗ dành.

 

“Vậy dám gì em nào?”

 

Thực sự dám, Tống Hoài Chu nghiến răng:

 

“Giờ thì dám, vợ ơi em cũng cân nhắc một chút chứ, đời chúng còn dài lắm.”

 

Nói đến chuyện Đường Tâm càng kiêng nể gì, cố ý nghiêng đầu hỏi:

 

“Đời thì dài, nhưng Đoàn trưởng Tống , thời gian trẻ trung thì dài nhé.”

 

“Xì...”

 

Anh ngay cô láu cá mà.

 

Đường Tâm thấy Tống Hoài Chu định tay, vội vàng ôm lấy bắt đầu nũng:

 

“Tuy Châu Châu nhà chúng trẻ mãi già, nhưng sẽ mạnh mẽ cả đời mà.”

 

Lời ai mà chẳng mụ mị, Tống Hoài Chu chính là cứ từng bước từng bước lún sâu tay Đường Tâm như thế, ôm cô thực sự là yêu hận.

 

Lần để Đường Tâm qua mặt dễ dàng như , cúi đầu c.ắ.n mạnh một cái môi Đường Tâm, đó bá đạo ôm lấy cô hôn môi, tuy những cái khác , nhưng hôn cô thì chắc chắn chứ.

 

Sự dịu dàng của Tống Hoài Chu chỉ thể hiện trong sinh hoạt, ở những phương diện khác vẫn là một Tống Hoài Chu bá đạo, ngay cả hôn cũng .

 

Chẳng mấy chốc Đường Tâm chống đỡ nổi, hai tay chống ng-ực Tống Hoài Chu ngừng xin tha.

 

Chỉ lúc những lời cô là Tống Hoài Chu thích nhất, thích Đường Tâm nũng cầu xin như :

 

“Xin thêm hai tiếng nữa .”

 

“Tâm Tâm.”

 

Dì Triệu lúc sân, thấy cửa mở liền tự lẩm bẩm:

 

“Ai mở cửa thế ?

 

Tâm Tâm hóng gió đấy, Hoài Chu cháu về ?”

 

Hai vì để sấy tóc nên cố ý đóng cửa, kết quả là lúc đùa nghịch quên bẵng chuyện , lúc hai còn đang giường, máy sấy tóc cũng kịp cất .

 

Rõ ràng đều cha , nhưng khoảnh khắc thực sự sợ đến phát khiếp, Tống Hoài Chu là sợ dì Triệu thấy đang đè Đường Tâm, rõ ràng gì nhưng vẫn thấy chột , Đường Tâm thì lo cái máy sấy đang cắm điện dì Triệu thấy.

 

Tuy điểm lo lắng khác , nhưng kết quả cuối cùng đều là sợ dì Triệu.

 

thấy tiếng xong Tống Hoài Chu lập tức trở dậy, ánh mắt của Đường Tâm luống cuống tay chân thu dọn máy sấy.

 

Đường Tâm thì vội vàng b-úi tóc lên, đó vớ lấy cái mũ đội .

 

Ngay khi dì Triệu , hai thu dọn xong xuôi, chỉ là vẻ hoảng hốt mặt vẫn kịp giấu .

 

Đợi dì Triệu bước , hai ngoan ngoãn như học sinh tiểu học ở cửa phòng ngủ.

 

 

Loading...