Mỹ nhân ngốc sau khi hủy hôn gả cho đại lão văn niên đại - Chương 161

Cập nhật lúc: 2026-05-05 13:35:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sư trưởng Liễu ở đơn vị còn kịp lời chúc mừng ông :

 

mượn điện thoại của ông một chút nhé.”

 

Nói xong cũng chẳng đợi đối phương trả lời bắt đầu bấm .”

 

“Lão Mạnh ...”

 

“Lão Trình...”

 

“Lão Liêu...”

 

Suốt một buổi chiều Tống Tự Đình thông báo một lượt cho tất cả những thể thông báo, quả thực đúng như Tống Hoài Chu , con ch.ó trong khu đại viện đều Tống Tự Đình cháu nội .

 

Đường Tâm ở bệnh viện một ngày, khi kiểm tra tình huống gì đặc biệt thì chuẩn về nhà ở cữ, ngày xuất viện cũng náo nhiệt vô cùng, cả nhà đều xuất động.

 

Tống Tự Đình và vợ qua đây, một bế con một xách đồ, Đường Tâm cũng mặc đồ chỉnh tề, dì Triệu cho cô bộ quần áo bông dài tay dài ống, còn bắt cô nhất định đội mũ:

 

“Bên ngoài gió biển lớn, chuyến về mà đội mũ sẽ đau đầu đấy.”

 

Đây là phương pháp ở cữ truyền thống, Đường Tâm tự nhiên cũng từ chối, chỉ là lúc sắp Tống Tự Đình :

 

“Hoài Chu, con bế Tâm Tâm về, quãng đường về nhà cũng gần, bộ nhiều chân sẽ đau.”

 

“Không cần ạ...”

 

Đường Tâm cảm thấy thế cũng quá khoa trương .

 

Chỉ là cô còn kịp từ chối xong Tống Hoài Chu bế bổng lên , Triệu Thu Quân cũng ở bên cạnh :

 

đấy, mới sinh xong nên ít bộ chút nào chút nấy.”

 

Dì Triệu còn sợ sương sớm nặng, che thêm một cái ô.

 

Tóm trong thời đại , đãi ngộ mà Đường Tâm hưởng thực sự là tiêu chuẩn cao, cho đến khi cô xuất viện, ít ở bệnh viện vẫn tụ tập bàn tán xôn xao.

 

“Đây là vợ nhà ai thế nhỉ?

 

Chẳng chỉ là sinh con thôi , mà còn sinh con gái, cứ như là tổ tông .”

 

Người chuyện là ở phòng bệnh bên cạnh họ, con trai bà cũng ở đơn vị, nhưng bà theo, chỉ là con dâu sắp sinh nên qua chăm sóc ở cữ.

 

Nên quen Đường Tâm, càng chuyện ở khu tập thể.

 

Lúc một phụ nữ bên cạnh :

 

“Đây là tiếng ở khu tập thể chúng , vả lời của bà lọt tai chút nào, sinh con gái thì đáng chăm sóc, thấy bà cũng là phụ nữ, chuyện chẳng suy nghĩ gì thế.”

 

Tiếp đó còn kể chuyện của Đường Tâm.

 

Bởi vì Đường Tâm bây giờ giải quyết vấn đề việc cho nhà quân nhân theo, xưởng thực phẩm của đơn vị thì cũng xưởng may, họ cũng là công việc chính thức , nên đều vô cùng cảm kích Đường Tâm, cho dù chút hài lòng thì hiện giờ cũng dám nữa.

 

một năm nay Đường Tâm tới mang ít lợi ích cho đơn vị, cho dù nể mặt lão Thủ trưởng thì cái lợi thực tế rơi cũng thể ngơ .

 

Cho nên những lúc thế đều khá bảo vệ Đường Tâm, đương nhiên bà già chuyện cũng thật sự chướng tai, ở đơn vị thực trọng nam khinh nữ nghiêm trọng đến thế, tuy vài đáng ghét, nhưng đa đầu óc vẫn tỉnh táo.

 

Ví như những việc Đường Tâm , cái đó chẳng hề kém cạnh các đồng chí nam, nên cũng tiêm một liều thu-ốc trợ tim cho các gia đình sinh con gái ở đơn vị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ngoc-sau-khi-huy-hon-ga-cho-dai-lao-van-nien-dai/chuong-161.html.]

 

Người vốn thích mỉa vài câu, nhưng đó cũng là ở nhà , gặp mồm mép linh hoạt tự nhiên cũng dám nhiều nữa, huống hồ còn con dâu lườm cho một cái, bà càng dám gì, chỉ đành bưng chậu ngoài định giặt tã cho cháu trai.

 

Đường Tâm về đến nhà, hương thơm từ nồi canh hầm trong bếp tỏa ngào ngạt.

 

Bố chồng Tống Tự Đình thể trì hoãn công việc ở Dương Thành, chồng tự nhiên cũng cùng, nên khi đón Đường Tâm về nhà, hai vợ chồng đến bữa trưa cũng kịp ăn vội vã cảng bắt tàu rời .

 

Trước khi , Triệu Thu Quân còn nắm tay Đường Tâm :

 

“Dì Triệu hiểu cách chăm sóc ở cữ, thời gian con cứ nghỉ ngơi cho , đừng gì cả, dưỡng sức cho khỏe, còn chuyện công việc của con cũng tạm thời gác , hôm qua với dì Phùng và .”

 

“Mẹ và bố còn vội về, cũng thể ở đây chăm sóc con.”

 

thở dài một tiếng:

 

“Uỷ khuất cho con Tâm Tâm.”

 

Đường Tâm lắc đầu:

 

“Mẹ, ủy khuất ạ, ngược còn và bố chạy đôn chạy đáo.”

 

Triệu Thu Quân :

 

“Đều là chuyện thuận đường thôi, đừng để trong lòng.”

 

Tống Tự Đình chào tạm biệt cháu gái nội xong cũng phòng chào tạm biệt Đường Tâm:

 

“Tâm Tâm, bố đây.”

 

Đường Tâm định dậy tiễn hai , nhưng Triệu Thu Quân cản :

 

“Con cứ yên tâm đấy, và bố cũng khách sáo gì.”

 

Tống Hoài Chu tiễn hai cửa, bố thể một , bên cạnh cần vụ theo, Sư trưởng đơn vị phái xe đưa họ cảng, con trai là ngược tiễn theo.

 

Ngay cả khi Tống Tự Đình cũng cho phép, tiễn ngoài sân Tống Tự Đình vẫn hối thúc:

 

“Được , mau , dì Triệu con đang ở trong bếp, Tâm Tâm một trong phòng trông con, lỡ cần giúp đỡ gì chẳng ai, bố sẽ chăm sóc con mà.”

 

Tống Hoài Chu cha tóc điểm bạc, hình thẳng tắp:

 

“Bố, , hai đường bình an, con tiễn hai nữa.”

 

Triệu Thu Quân vội :

 

“Ừ, và bố , mau thôi.”

 

Lúc xe do đơn vị sắp xếp cũng tới, Tống Hoài Chu cha lên xe mới nhà.

 

Khi về đến phòng, Đường Tâm đang tựa giường bé Bong Bóng mà , ánh sáng dịu dàng bên ngoài xuyên qua cửa sổ rải lên cô, ngay cả lọn tóc cũng lấp lánh ánh sáng, Tống Hoài Chu hít sâu hai mới đến bên cạnh vợ và con gái, xuống cạnh họ, họ rời mắt.

 

Đường Tâm từ lúc cửa tâm trạng đàn ông chút yếu lòng , đừng là đứa con trai ruột như , ngay cả cô bố chồng chạy đôn chạy đáo cũng thấy cảm động.

 

Cô đưa tay nắm lấy tay Tống Hoài Chu :

 

“Sau chúng thường xuyên về thăm bố .”

 

Tống Hoài Chu xót cha là một chuyện, thực còn xót cả Đường Tâm, cũng cảm thấy chút hổ thẹn với bố vợ, bố còn thể đến thăm bé Bong Bóng mới chào đời.

Loading...