“Ừm, ."
Nghiêm Lương thấy Đường Tâm quan tâm Tống Hoài Chu dường như quên mất mách lẻo là , “Chị dâu, em còn đang giày mà Đoàn trưởng Tống đạp xuống nước đấy."
Đường Tâm “ồ" một tiếng, “Vậy chú cũng chú ý, đừng để phong thấp nhé."
Đến cả Tống Hoài Chu cũng nhịn mà bật , thậm chí còn u u ám ám giễu cợt Nghiêm Lương, “Tâm Tâm là vợ đấy, mách lẻo cái gì chứ."
Nghiêm Lương “hừ" một tiếng, “Có vợ là ghê gớm lắm ?"
Tống Hoài Chu , “Chính là ghê gớm thế đấy, gì ."
Đường Tâm cuộc đối thoại ấu trĩ của hai cũng bật theo một tiếng, thực Tống Hoài Chu kể cho cô chuyện khi Nghiêm Lương ướt giày bảo đến doanh trại hai tìm đôi mới , nên thuần túy là cố ý bán t.h.ả.m, vì thế cô cũng thèm đếm xỉa đến .
Dù trong nhà là một bình dấm chua lớn, lúc là lúc cô thể hiện chính nghĩa, ai bảo đây là chồng ruột của chứ, nên chỉ đành để ai đó chịu thiệt thôi.
Nghiêm Lương lẽ Tống Hoài Chu và Đường Tâm kích thích, vốn định kết hôn cũng bắt đầu xem mắt , chỉ đầu xem mắt gặp thất bại t.h.ả.m hại, cô gái chê tuổi quá lớn, tức đến nỗi Nghiêm Lương về cả ngày ăn uống gì, gặp ai cũng hỏi 'Trông già lắm ?'
Lúc Tống Hoài Chu về kể với Đường Tâm chuyện cũng ngớt.
Đường Tâm , “Nghiêm Lương chẳng xấp xỉ tuổi ?
Cậu còn gọi em là chị dâu, còn lớn hơn ?"
Cô vẫn hỏi Tống Hoài Chu lớn hơn Nghiêm Lương bao nhiêu tuổi, nhân chủ đề nên thuận miệng hỏi một câu.
Tống Hoài Chu vốn đang Nghiêm Lương chê già, kết quả đầu cái vợ bồi thêm một câu, cảm giác mới chính là tên hề, tức đến mức chẳng tiếp lời ai nữa.
câu hỏi của vợ thể trả lời, “Anh cũng chỉ lớn hơn nửa tuổi thôi, đúng, thực là lớn hơn ba tháng."
Khổ nỗi Đường Tâm vẫn để ý thấy, trái nghiêm túc tính toán tuổi tác, thời đại càng chú trọng sự phối hợp lứa tuổi hơn, quá thiên về kiểu “ông chú", trái bên nam lớn hơn bên nữ quá nhiều sẽ thấy tự ti, cảm thấy xứng với bên nữ.
Huống hồ đây cũng là thời đại kết hôn sớm, Nghiêm Lương năm nay cũng hai mươi tám sắp hai mươi chín , con cái mua nước tương mà mới xem mắt đúng là dễ chê thật.
Đường Tâm vốn đang tính tuổi Nghiêm Lương, kết quả tính tới tính lui liền nghĩ đến chồng , bỗng nhiên ngẩng đầu hỏi, “Tống Hoài Chu, em mới phát hiện sắp ba mươi đấy."
Tuổi tác cũng là nỗi đau thầm kín thể nhắc tới của đàn ông, dù vợ nhỏ của vẫn còn trẻ trung thế .
Giọng chút buồn bực “ừm" một tiếng, đột nhiên nắm lấy Đường Tâm hỏi, “Em chê ?"
Đường Tâm căn bản nghĩ như , nhưng thấy dáng vẻ đó của Tống Hoài Chu liền nhịn bắt nạt , cố ý trầm tư một chút hỏi, “Nếu em chê thì bây giờ?"
Câu khiến sắc mặt Tống Hoài Chu đổi hẳn, lập tức , “Có từng sẽ yêu cả đời mà, già vẫn yêu đấy."
Giọng điệu đó sống động như dáng vẻ của một cô vợ nhỏ.
Đường Tâm trêu chọc chịu nổi, cúi xuống ôm lấy eo đàn ông, nhéo nhéo mặt sờ sờ tai bảo, “Trêu thôi, em mới chê , em thích nhường nào cơ mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ngoc-sau-khi-huy-hon-ga-cho-dai-lao-van-nien-dai/chuong-150.html.]
“Thích bao nhiêu?"
Có phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i tâm tư sẽ trở nên nhạy cảm đa nghi, kết quả đến chỗ họ thì Đường Tâm đổi, trái Tống Hoài Chu trở nên nhạy cảm đa nghi , dường như mỗi ngày đều Đường Tâm yêu mới thấy hài lòng.
“Rất thích, vả thấy ở bên ngoài em đều khen thế nào ."
Cái Tống Hoài Chu đúng là thật, hỏi, “Vậy em khen thế nào?"
Đường Tâm:
“..."
Thôi bỏ , nể tình ai đó trông đáng thương thế cô nghiêm túc khen một lượt, Tống Hoài Chu xong cũng thấy hài lòng.
“Vui chứ?"
Tống Hoài Chu gật đầu, Đường Tâm cũng thuận thế ngả xuống gối, vui thì ngủ thôi.
Đường Tâm giờ tháng lớn , lâu sẽ mệt, nhưng thích , vả trong nhà cũng quạt điện , thổi quạt điện thật là thoải mái.
Tống Hoài Chu ngủ là ngủ ngay, nhịn đưa tay nhéo một cái cái má phúng phính của Đường Tâm.
Vì m.a.n.g t.h.a.i nên hai má cô thịt hơn một chút, tuy nhiên cơ thể vẫn mảnh mai, ngoài việc bụng to thì hầu như đổi gì nhiều, đổi duy nhất là mặt nhiều thịt hơn một chút.
Cô vốn dĩ trông thiên về nét ngọt ngào, diện mạo trông trẻ hơn so với tuổi thực, giờ mặt thêm chút thịt càng thêm phần kiều diễm đáng yêu.
Đường Tâm đều nhắm mắt mà còn Tống Hoài Chu nhéo má một cái, tuy đau nhưng chút ngứa, cô đưa tay xoa xoa trợn mắt tức giận kẻ xa , “Ghét quá, nhéo má em."
Tống Hoài Chu chính là thích dáng vẻ nũng của Đường Tâm, dáng vẻ khiến cảm giác cô gì cũng dựa dẫm , “Thích nhéo thôi."
Nghe xem lời khiêu khích nhường nào, Đường Tâm tức chịu cũng đưa tay nhéo má một cái, “Em cũng nhéo ."
Lúc nhéo tay dùng lực, nhưng biểu cảm thì bộ như đang dùng lực lắm.
Đôi má phúng phính trắng nõn mịn màng, phối hợp với động tác của cô, hề chút uy h.i.ế.p nào mà trái đầy vẻ kiều mị, dường như ngay cả thở cũng mang theo mùi hương mê hoặc, đôi mắt long lanh nước đó lấp lánh như ánh , chiếc mũi xinh xắn thon gọn, bờ môi căng mọng càng giống như quả đào chín mọng, quyến rũ đến nếm thử một miếng.
Tống Hoài Chu cúi xuống, hai tay chống ở hai bên cơ thể cô, che chở cho bụng cô đồng thời tỉ mỉ hôn lên.
Sức khỏe Đường Tâm , khám t.h.a.i định kỳ cũng theo sát, bình thường cơ bản vấn đề gì, nhưng theo thời gian tăng lên, cô đến cuối t.h.a.i kỳ bụng mỗi ngày mỗi khác, Tống Hoài Chu hàng ngày vợ bắt đầu chút mất ngủ .
Kết quả sáng sớm hôm nay chị hai đột ngột chuyển , sớm hơn một tuần so với dự kiến.
Tống Hoài Chu giúp rể cùng đưa chị hai đến bệnh viện, lúc về tinh thần càng hơn.
Dì Triệu đang bận rộn trong bếp, vì việc sinh nở cần một thời gian nhất định, nên định chút đồ bổ khí huyết để chị hai ăn nhiều một chút, tránh để đến lúc sinh sức.