“Còn thì ?"
Tống Hoài Chu lúc chút ghen tị với “cục bột" chào đời, còn đời mà vợ chuẩn cho bao nhiêu quần áo, còn tự tay nữa, còn mặc cơ đấy.
Đường Tâm quần áo chồng, “Anh ngày nào cũng mặc quân phục, phần cho em động tay ?"
Tống Hoài Chu cúi đầu , đúng là thật, quần áo của họ đều do đơn vị phát, từ trong ngoài...
Bỗng nhiên ánh mắt lóe lên, lấn lướt ghé sát tai Đường Tâm , “Cũng phát hết , còn thể cái khác mà."
“Cái gì cơ?"
Đường Tâm ngửa đầu , ngay cả giày cũng là đồ phát thì còn cái gì là phát nữa.
Anh đưa tay nắm lấy tay cô dò xét xuống , “Cái ."
Đường Tâm vốn dĩ còn khá thích những khối cơ bắp rắn chắc đầy sức mạnh của ai đó, nhưng kể từ khi cánh tay cô bắt ép đến mỏi nhừ hai ngày thì cô còn thích lắm nữa, giờ chạm cơ thể , sợ hãi vội vàng rụt tay .
Sau đó kiên quyết lắc đầu, “Em cái ."
Cô mới thèm cái cho , quần áo chắc chắn đo đạc, đến lúc đó đàn ông chắc chắn sẽ bắt đo, nghĩ đến cảnh tượng đó, sợ , sợ .
Tống Hoài Chu thấy lời liền bắt đầu im lặng, buồn bã sang một bên.
Đường Tâm ghé sát dáng vẻ đầy tổn thương của hỏi, “Tống Hoài Chu thế?"
“Vợ ơi, em chê ?"
Giọng điệu đáng thương phối hợp với biểu cảm tổn thương đừng là mủi lòng đến mức nào, Đường Tâm đây chính là thủ đoạn của , cố ý đấy, nhưng vẫn nhịn mà d.a.o động, “Không ."
“Vậy mà em chẳng cho ..."
“Làm !"
Đường Tâm thật sự chịu nổi dáng vẻ của Tống Hoài Chu, một đàn ông nghiêm túc cấm d.ụ.c ở mặt bạn ủy khuất nũng, thử hỏi ai mà chịu cho thấu?
Ở mặt , Đường Tâm cảm thấy dần dần mất hết giới hạn .
Quả nhiên cô gật đầu, đàn ông lập tức đổi sắc mặt, trong mắt tràn đầy ánh sáng, “Thật ?
Vậy vợ cho thêm vài chiếc nhé, vợ là nhất."
Cô ngay mà, nhưng cô cũng để mặc sức nhào nặn , hừ nhẹ một tiếng , “Anh cũng đừng mừng sớm quá, em từng bao giờ, xí cũng đừng trách em."
Tống Hoài Chu bật trầm thấp, đuôi mày khẽ nhướn lên, “Không , dù thấy cũng chỉ em thôi, em chê là ."
Đường Tâm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ngoc-sau-khi-huy-hon-ga-cho-dai-lao-van-nien-dai/chuong-144.html.]
...
——————
Sáng sớm hôm trời đổ mưa nhỏ, vốn dĩ Triệu Thu Quân cho Đường Tâm tiễn , nhưng rốt cuộc thắng nổi hai đứa trẻ, cuối cùng cũng chỉ đành để chúng cùng tiễn bà.
Dù Tống Hoài Chu lái xe, dì Triệu cũng cùng, lúc đến đồ đạc ít, lúc về cũng chẳng kém, nhưng Tống Hoài Chu sắp xếp đồng đội ở Dương Thành đón tại bến cảng, đến lúc đó còn đưa chồng lên xe, nên đồ đạc thật sự thành vấn đề.
Đường Tâm trái lo lắng chuyện chồng say tàu, lúc xuống xe còn nhắc nhở, “Mẹ, túi thu-ốc của Ngô lão đưa , hãy luôn cầm tay, thấy khỏe thì xuống hít mùi túi thu-ốc ngay nhé, chắc chắn sẽ đỡ nhiều đấy ạ."
Triệu Thu Quân cũng sợ phát khiếp chuyện say tàu , chắc chắn sẽ quên, nhưng lời nhắc nhở lo lắng của con dâu cảm giác khác hẳn, “Được, , Tâm Tâm con mau xe đợi , bên ngoài mưa nặng hạt kẻo ướt, để Hoài Chu và chị cả tiễn lên tàu là ."
Sau khi mưa rơi, đường cũng là bùn, bến cảng đông, tới lui dẫm lên mặt đất dơ bẩn vô cùng, Triệu Thu Quân sợ Đường Tâm dẫm trơn trượt ngã mất, ch-ết sống cho cô xuống xe tiễn bà lên tàu.
Tống Hoài Chu vốn kiên quyết ủng hộ bà cũng thấy cô ở xe là nhất, dám đem sức khỏe của vợ đùa giỡn, chuyện m.a.n.g t.h.a.i nay đều thận trọng.
Đường Tâm cãi đành trong xe, với Triệu Thu Quân, “Mẹ, đường bình an, nhớ về đến nhà thì gọi điện cho bọn con nhé."
Triệu Thu Quân gật đầu, “Được, con ở đây cũng chăm sóc bản cho , bình thường đừng lụng quá sức, chuyện gì thì cứ để Hoài Chu , việc công tác với dì Phùng của con , những việc nguy hiểm như lên núi thì con đừng tự ?"
“Vâng, con ạ."
Triệu Thu Quân quyến luyến chia tay với con dâu xong mới theo đoàn lên tàu.
Tống Hoài Chu xách hành lý cùng dì Triệu đưa Triệu Thu Quân lên tàu, khi xếp hết hành lý gầm giường trong khoang tàu liền với , “Mẹ, khi tàu cập bến cảng sẽ đến đón ạ."
Nói xong đặt một ít hoa quả tươi lên tủ cạnh giường, “Đây là hoa quả Tâm Tâm chuẩn cho , nếu thấy khó chịu thì ăn chút hoa quả nhé, chuyện gì cứ gọi chiến sĩ tuần tra bên ngoài, con chào hỏi họ , nếu thấy khó chịu họ sẽ cử một nữ binh qua chăm sóc ."
“Phía bố con hôm qua con cũng , về tới Bắc Kinh bố bảo sẽ đích ga đón ."
“Được, , lớn ngần sẽ tự chăm sóc ."
Triệu Thu Quân xong tiếp tục, “Trái con nhất định chăm sóc Tâm Tâm cho , theo tháng ngày m.a.n.g t.h.a.i càng lớn cô sẽ càng thuận tiện, con nhất định tỉ mỉ hơn, gì thì cứ hỏi dì Triệu ?"
Tống Hoài Chu gật đầu, “Con ạ."
Triệu Thu Quân con trai một cái, là trưởng thành chín chắn nên về mặt cuộc sống cũng khá yên tâm, nhưng nghĩ đến đôi vợ chồng trẻ mới cưới tình cảm mặn nồng nên vẫn nhắc nhở thêm một câu, “Còn nữa..."
Tống Hoài Chu vốn dĩ định rời , mở lời dừng bước, “Mẹ, còn chuyện gì nữa ạ?"
“Còn nữa là đừng càn, m.a.n.g t.h.a.i chịu nổi giày vò ."
Tống Hoài Chu dù cũng sắp bố , câu tự nhiên là hiểu ngay lập tức, vội vàng , “Mẹ, yên tâm , con chừng mực mà."
Chuyện vẫn cẩn thận, đó là vợ mà, xót xa còn kịp, thể màng đến an nguy sức khỏe của cô cơ chứ.
Triệu Thu Quân con trai cũng yên tâm, “Con mau xuống tàu , Tâm Tâm vẫn còn một xe đấy."