“Vì Lưu Tồn Chí là rể, ở đây đại diện cho nhà ngoại của Đường Tâm, nên lời cũng khách sáo và thỏa đáng.”
Triệu Thu Quân :
“Tồn Chí, cháu cần bận tâm , hôm nay Hoài Chu cũng nghỉ, mau đến đoàn bộ , đừng để lỡ việc chính.”
Lưu Tồn Chí cũng quả thật nán lâu, gật đầu mới rời .
Bữa trưa là Đường Ninh , Tống Hoài Chu thể để rửa bát , ăn xong chủ động bếp rửa bát.
Đường Tâm còn giúp thì Triệu Thu Quân kéo :
“Mấy việc để Hoài Chu là .”
Sự dạy dỗ của Triệu Thu Quân đối với con cái vẫn , cũng giống như một gia đình theo kiểu đàn ông thì bếp.
Ngày thường lúc dì Triệu bận rộn, ngay cả Tống Tự Đình cũng giúp việc, huống chi là mấy đứa con trai cường tráng, đứa nào dám ăn .
Triệu Thu Quân đưa Đường Tâm phòng khách cũng việc gì khác, chủ yếu là để cô xem những thứ bà mua cho cô.
Lần bà sang mang theo ít đồ, thực từ khi Đường Tâm và Tống Hoài Chu kết hôn, đồ gửi từ Bắc Kinh tới ít, càng khoa trương hơn, thậm chí còn nhiều hơn cả hành lý lúc bốn Đường Tâm từ Dung Thành tới.
Đường Tâm bọc đồ mở , cơ bản đều dành cho cô và đứa nhỏ, cảm động thôi:
“Mẹ, thực đảo cái gì cũng thiếu, mang nhiều thế , đường vất vả lắm ạ?”
Triệu Thu Quân vội :
“Cái gì mà vất vả, lúc đồ đạc là lính cần vụ đưa lên xe, xuống xe Hoài Chu sắp xếp đón ở ga Dương Thành, đưa đồ trực tiếp tới bến cảng, chúng lên tàu mấy thứ cũng là các chiến sĩ ở bến cảng bê lên, xuống tàu con và Hoài Chu tới đón , cho nên mấy thứ cái nào tự tay xách, mệt .”
Lần họ chuẩn nhiều thứ, ngoài đồ của Đường Tâm còn chuẩn cho đứa nhỏ một ít, dù cách xa như , Triệu Thu Quân tới đây một chuyến cũng dễ dàng.
Đương nhiên Triệu Thu Quân còn chuẩn một phần cho Đường Ninh, cả của đứa trẻ và Đường Ninh đều .
Đường Ninh ngờ trưởng bối nhà họ Tống chu đáo như , nhận đồ xong vội :
“Dì Thu Quân, dì thật sự quá khách sáo , phiền dì quá.”
Triệu Thu Quân :
“Nói thật với con, dì cũng con gái, đây cứ ngưỡng mộ nhà con gái sinh con, nhà ngoại chạy đôn chạy đáo chuẩn đồ đạc, bây giờ dì chuẩn một lúc hai phần thế , vui còn chẳng kịp nữa là, phiền gì chứ.”
Dì Triệu cũng thích Đường Ninh, cũng ở bên cạnh phụ họa vài câu, còn bảo Đường Ninh đừng khách sáo:
“Con là chị của Tâm Tâm, chúng cũng coi con như chị của Hoài Chu , A Ninh con đừng khách sáo nhé, dì Triệu còn ở đảo Hải Đảo một thời gian dài, lúc phiền các con còn nhiều đấy.”
“Không phiền ạ, dì Triệu dì nhu cầu gì cứ việc là ạ.”
Trong lúc chuyện, Tống Hoài Chu cũng rửa bát xong, thấy phòng khách chất đầy đồ đạc, cũng theo cùng sắp xếp đồ.
Chiều nay Đường Ninh tìm dì Triệu, tuần cuộc họp tuyên truyền, hôm nay đưa bản thảo qua cho dì Triệu xem, với Triệu Thu Quân vài câu cũng chuẩn rời .
“Dì Thu Quân, dì Triệu, hai dì cứ nghỉ ngơi một lát ạ, con ngoài một chuyến, lát nữa sẽ bầu bạn với hai dì.”
“Được, A Ninh con bận .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ngoc-sau-khi-huy-hon-ga-cho-dai-lao-van-nien-dai/chuong-133.html.]
Triệu Thu Quân Đường Ninh một bà bầu xách một đống đồ với dì Triệu:
“Chị, là chị giúp A Ninh mang về một lát?”
Dì Triệu định dậy thì Đường Tâm nhanh chân :
“Để con cho, dì Triệu xe cả đường cũng mệt ạ.”
Đường Ninh cũng :
“Em gái cùng con là , dù cũng xa, đúng lúc chỗ con còn ít đồ để con bé mang qua đây, dì Thu Quân, dì Triệu hai dì cứ nghỉ ngơi cho ạ.”
“Ừ.”
Triệu Thu Quân xong còn tiễn hai chị em cửa, thấy họ xa mới phòng tiếp tục thu dọn.
Tống Hoài Chu và dì Triệu đều nghỉ ngơi , :
“Mẹ, và dì Triệu ngủ một lát ạ, chỗ để con dọn dẹp cho.”
Triệu Thu Quân quả thật ngủ ngon, lúc đầu cũng đau, bèn gọi dì Triệu :
“Chị, nghỉ ngơi một lát .”
Dì Triệu cũng gật đầu, xếp những món đồ lớn sang một bên, với Tống Hoài Chu:
“Cháu cũng đừng mải dọn dẹp, để lát nữa dì dọn cho.”
Tống Hoài Chu :
“Dì Triệu, dì mau nghỉ ngơi ạ.”
Triệu Thu Quân và dì Triệu phòng thấy giường chiếu trải chỉnh tề, tủ gỗ bên cạnh còn đặt một chiếc bình, bên trong cắm một bó hoa dại rực rỡ.
“Trong nhà nữ chủ nhân đúng là khác hẳn, căn phòng thấy sức sống hẳn lên .”
Triệu Thu Quân cách bài trí trong phòng đều những thứ chắc chắn là công lao của con dâu, dù bà vẫn hiểu rõ đứa con trai của , căn phòng của nó ở nhà ngoài giường chiếu thì chỉ sách vở.
Hôm nay nhà bà phát hiện thật sự góc nào cũng bày đầy hoa tươi.
Triệu Thu Quân kể đây cũng là đại tiểu thư trong nhà, cuộc sống trôi qua vô cùng nhàn nhã, tiếp nhận giáo d.ụ.c kiểu mới, thích cuộc sống giàu chất thơ, ngay cả cái ông cục mịch Tống Tự Đình còn lúc về nhà hái cho bà vài nhành hoa cải ở cửa, kết quả dạy dỗ mấy đứa con trai đứa nào đứa nấy đều thật thà khô khan.
Trước đây còn lo ba đứa con trai đều ế ẩm tay, kết quả đứa cả đứa hai bà thất vọng, sớm lập gia đình, đến lượt đứa thứ ba bà thật sự vô cùng lo lắng, ngờ đứa thứ ba tìm thì thôi, hễ tìm là tìm một ưu tú như .
Dì Triệu cũng :
“ thế, thấy Hoài Chu bây giờ cũng .”
“Đó là điều chắc chắn, vợ , bây giờ sắp cha , mà còn cứ trưng cái bộ mặt dài thì cái thể thống gì?”
“Nói cũng , đứa con dâu của Hoài Chu thật sự , còn chị gái A Ninh của con bé nữa, qua là thấy những đứa trẻ giáo d.ụ.c .”
Dì Triệu hiện giờ vô cùng hài lòng với cả hai cô gái, mặc dù những năm qua ở nhà họ Tống dì luôn tôn trọng, nhưng ngoài những vẫn coi dì là giúp việc, dì cũng luôn ghi nhớ tuy gọi một tiếng dì, nhưng chung quy cũng tính là chủ nhân thực sự.
tới đây hai đứa nhỏ coi dì là ngoài, khiến dì Triệu thấy ấm lòng vô cùng, hàng xóm ở đó chuyện, đến họ đều bảo là dì giúp việc nấu cơm mà chồng Đường Tâm mang tới, con bé vội vàng chạy tới giới thiệu với bên ngoài rằng chồng và bác của cô tới.