Mỹ Nhân Mạt Thế Mang Bụng Bầu, Các Đại Lão Tranh Nhau Làm Cha - Chương 56: Ý vị chưa tan
Cập nhật lúc: 2026-01-28 16:14:23
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhớ tới lời hứa với lúc , Kiều Tây chỉ do dự một chút gật đầu đồng ý:
"Vâng, đợi em một lát."
Nói xong, cô định lưng phòng thì gọi :
"Đợi Tây Tây, ở đây một chiếc váy, nếu em thích thì hãy nó nhé. Còn nếu thích, em cứ mặc bộ đồ nào em thấy thoải mái là ."
Kiều Tây chằm chằm chiếc váy màu hồng tím mà đưa tới, mỉm nhận lấy:
"Vâng ạ, em cũng váy, để em bộ ."
Kiều Tây nhanh ch.óng đồ, dặn dò bà nội và Văn Tĩnh một tiếng bước khỏi cửa.
Ánh mắt Phó Cẩn Hành di chuyển theo từng nhịp bước của cô.
Cô thiếu nữ ngây thơ hiểu chuyện đời năm nào giờ trưởng thành, hóa thành một đóa hoa kiều diễm khoe sắc.
"Đi thôi, Tây Tây."
Hành lang chật hẹp, Kiều Tây chú ý lắm đến ánh của Phó Cẩn Hành.
Họ bước xuống lầu, phía Phó Cẩn Hành còn hai thức tỉnh dị năng theo bảo vệ.
Khi bước khỏi tòa chung cư, phố dần đông đúc hơn.
Kiều Tây để dấu vết mà lén quan sát đàn ông bên cạnh.
So với hàng xóm luôn ấm áp như ngọc trong ký ức, bộ đồ thường ngày khiến khí chất của thêm phần ôn nhu, nhưng hiểu khi đôi mắt , cô luôn cảm thấy chút gì đó nguy hiểm.
"Muốn thì cứ thôi, giấu giếm gì?"
Phó Cẩn Hành nhếch môi, đôi lông mày ấm áp thoáng hiện vẻ vui mừng.
"Em chỉ cảm thấy Cẩn Hành dường như khác xưa."
Kiều Tây cảm thán thời gian thấm thoắt thoi đưa.
Trong ký ức của cô, cô xa cách Phó Cẩn Hành quá lâu, lâu đến mức cảm thấy mắt chút lạ lẫm.
"Ai cũng trưởng thành thôi, nhưng mãi mãi là Cẩn Hành của em."
Giọng của êm tai, tựa như những hợp âm trầm bổng.
Kiều Tây mỉm "" một tiếng nhưng gì thêm.
Vì hai khá sát , thỉnh thoảng áo vest của Phó Cẩn Hành cọ cánh tay trần của cô.
Cô theo bản năng bước dạt sang bên cạnh để giãn cách.
"Tây Tây, thế em?"
Phó Cẩn Hành dừng bước, nghiêng đầu cô.
"Anh Cẩn Hành, em nhanh một chút để xem phía gì."
Cô cách nào giải thích rằng sống một đời, cô hiểu tâm ý của , mà là cô gánh vác nổi.
Thế nên cô chỉ thể tìm cớ để giữ cách với .
Ngón tay thon dài của Phó Cẩn Hành khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt dõi theo bóng lưng Kiều Tây, ánh phản chiếu mặt kính che lấp cảm xúc nơi đáy mắt.
Phó Cẩn Hành chân dài, bất kể Kiều Tây nhanh thế nào, vẫn luôn giữ cách trong vòng một mét quanh cô.
Bất chợt, xoay suýt đ.â.m sầm Kiều Tây, Phó Cẩn Hành nhanh tay lẹ mắt kéo cô sát cạnh .
Kiều Tây va l.ồ.ng n.g.ự.c Phó Cẩn Hành, thở vô cùng quen thuộc sực nức nơi cánh mũi.
Dù cách biệt bao nhiêu năm, mùi hương vẫn ngay lập tức đ.á.n.h thức ký ức trong cô.
Nhìn vẻ mặt thẫn thờ của cô gái trong lòng, nét mặt Phó Cẩn Hành dịu nhiều:
"Tây Tây, em từng sẽ luôn với Cẩn Hành mà, đừng đề phòng ?"
Kiều Tây sực tỉnh, thẳng dậy thoát khỏi vòng tay , nhanh ch.óng nở một nụ rạng rỡ:
"Vâng ạ, trong lòng em, Cẩn Hành lúc nào cũng còn hơn cả trai ruột."
Gần như ngay lập tức, Phó Cẩn Hành hiểu ẩn ý của cô.
Cô đang mượn lời để khẳng định rằng sẽ mãi mãi chỉ là một trai, giữa hai sẽ bao giờ khả năng nào khác.
Bàn tay buông thõng bên hông siết c.h.ặ.t, cô bé mà tự tay nuôi nấng chăm bẵm, cô bé mà định cưới về nhà vợ, giờ vạch rõ ranh giới với !
, thứ sợ nhất chính là giải quyết những bài toán khó.
Địa điểm tổ chức tiệc xa, họ qua ba con phố là tới nơi.
Theo ám hiệu của Phó Cẩn Hành, Kiều Tây khoác tay bước sảnh tiệc.
Dưới ánh sáng lung linh hắt từ những chiếc đèn chùm pha lê, những vị khách ăn mặc sang trọng đang cầm ly champagne trò chuyện rôm rả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-mat-the-mang-bung-bau-cac-dai-lao-tranh-nhau-lam-cha/chuong-56-y-vi-chua-tan.html.]
Trên những chiếc bàn dài bày biện những chiếc bánh ngọt tinh xảo, những bông hoa bằng kem vẫn còn nguyên vẹn như thể mạt thế từng ập đến.
Kiều Tây nhớ những cảnh tượng bên ngoài khu an , con sinh tồn như lũ chuột, khi còn vỏ cây để ăn, họ thậm chí còn ăn thịt lẫn .
Vậy mà giờ đây, tầng lớp lãnh đạo trong khu an vẫn đang tận hưởng cảnh ca hát nhảy múa thái bình như thời mạt thế.
Giọng của Phó Cẩn Hành vang lên bên tai cô:
"Chúng cần xã giao với ai cả, đưa em đến đây chỉ em ăn chút gì đó ngon miệng, nhân tiện chơi cho khuây khỏa thôi."
Kiều Tây thả lỏng tinh thần, đang định lên tiếng thì ánh mắt bỗng khựng ở một hướng nọ.
Phía cuối tầm mắt, Lục Dư Dương đang mặc một chiếc áo khoác đen chỉnh tề, gương mặt lạnh lùng tuấn tú một chút biểu cảm, vẻ như đang cúi đầu lắng cô gái bên cạnh chuyện.
Cô gái đó mặc một chiếc váy liền màu vàng nhạt, khi đôi mắt cong như hình trăng khuyết, trông như một đóa hoa trong nhà kính từng nếm trải bóng tối cuộc đời.
"Em đang gì thế?"
Phó Cẩn Hành theo hướng mắt của cô.
Kiều Tây vội vàng thu hồi ánh mắt:
"Dạ gì ạ."
Đại sảnh qua kẻ tấp nập, cộng thêm việc Kiều Tây thu tầm mắt nên Phó Cẩn Hành phát hiện ngay cô đang ai.
Anh xoay lấy một chiếc bánh ngọt nhỏ từ bàn dài đưa cho cô:
"Nếm thử xem ngon ?"
Kiều Tây chiếc bánh ngọt nhỏ quý giá mắt.
Cộng cả kiếp lẫn kiếp , lâu lắm cô ăn loại đồ ăn .
Theo bản năng, cô đưa tay nhận lấy, dùng thìa xúc một miếng đưa miệng.
Khoảnh khắc lớp kem tan nơi đầu lưỡi, vị ngọt đậm, thơm ngậy cho lắm, nhưng vẫn khiến vị giác của cô vô cùng mãn nguyện.
Cô tự chủ mà ăn thêm mấy miếng nữa.
Phó Cẩn Hành mỉm : "Nếu em thích thì vẫn còn đấy, cứ thong thả mà ăn."
Anh dỗ dành cô như dỗ dành một đứa trẻ.
Kiều Tây một xử xong hai chiếc bánh nhỏ, vẫn còn thấy ý vị tan.
Bất thình lình, một bàn tay nâng lấy một bên mặt cô, ánh kinh ngạc của Kiều Tây, đầu ngón tay của Phó Cẩn Hành khẽ lướt qua khóe môi cô.
"Vẫn giống hệt như hồi nhỏ."
Ánh mắt tràn đầy vẻ cưng chiều.
"Ăn bánh thôi mà cũng dính đầy mồm ."
Nếu là hồi nhỏ, Kiều Tây chắc chắn sẽ hì hì lao bôi đầy kem lên mặt .
bây giờ, khi sực tỉnh, cô nhanh ch.óng đưa tay tự lau miệng .
Nhận thấy hành động của Kiều Tây, ánh mắt Phó Cẩn Hành thoáng d.a.o động.
lúc , hai đàn ông bước tới, ghé tai thầm vài câu.
Anh nghiêng đầu họ:
"Bây giờ luôn ?"
Khi chuyện, chân mày rõ ràng đang cau , vẻ mặt mấy tình nguyện.
"Vâng, thưa giáo sư Phó, mời ngài cùng chúng một chuyến ngay bây giờ."
Các dự án trong phòng thí nghiệm của khu an vẫn khởi động, mấy ngày nay chỉ là giai đoạn chuẩn .
Anh khá nhiều thời gian, vốn định nhân ngày hôm nay đưa Tây Tây chơi cho thỏa thích.
Giờ trì hoãn một lát.
"Tây Tây, tìm , em đây đợi nhé. Nếu ai em vui, em cứ mặc kệ họ."
"Dạ , Cẩn Hành cứ lo việc của , em lo ăn phần của em, để bản chịu thiệt ."
Phó Cẩn Hành lúc mới mỉm , sải bước theo những đàn ông .
Trên bàn dài ngoài bánh ngọt còn cả nước trái cây tươi.
Đã đến đây , Kiều Tây đương nhiên sẽ để chịu thiệt thòi.
Cô lập tức rót cho một ly, nhâm nhi tận hưởng vị ngọt lịm.
Trong sảnh tiệc, ít đang đu đưa theo điệu nhạc.
Uống một ngụm nước trái cây xong, Kiều Tây kiềm lòng mà đưa mắt về phía vị trí của Lục Dư Dương lúc nãy.