Mỹ Nhân Đỏng Đảnh Thập Niên 70 - Chương 81

Cập nhật lúc: 2026-04-27 08:38:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tên mập gãi gãi đầu, mặt nở nụ đôn hậu:

 

“Cậu quên tớ ?

 

Chúng từ cấp một đến cấp ba luôn học cùng trường, tớ tên Lý Tranh."

 

Hứa Chư :

 

“Duyên phận sâu đậm thật đấy."

 

Lý Tranh?

 

Nguyễn Minh Phù suy nghĩ kỹ , lúc mới nhớ Lý Tranh rốt cuộc là loại nào.

 

thật là đồng chí của nguyên chủ.

 

Anh từ nhỏ tròn vo vẻ mặt mập mạp đôn hậu, các bạn nhỏ khác bắt nạt.

 

Sau , Lục Diễm giúp một , tên mập liền thành tiểu tùy tùng của Lục Diễm.

 

Hai hình bóng chẳng rời, gì cũng ở cùng .

 

Đôi mày Nguyễn Minh Phù nhíu , ánh mắt rơi .

 

“Anh là Lục Diễm?"

 

Cứ ngỡ Nguyễn Minh Phù tới dây dưa với , trong mắt Lục Diễm thoáng qua vài tia ghét bỏ, đầu chỗ khác.

 

Anh cảm thấy biểu hiện rõ ràng thế , Nguyễn Minh Phù chắc sẽ mặt dày mà dây dưa với nữa nhỉ.

 

Lục Diễm nghĩ sai .

 

Anh đợi sự dây dưa của Nguyễn Minh Phù, mà là một cái tát vang dội.

 

Tất cả đều ngẩn .

 

Kể cả đương sự Lục Diễm cũng phản ứng kịp, đầu kinh ngạc Nguyễn Minh Phù.

 

Tạ Diên Chiêu ánh mắt trầm xuống, bước lên một bước che chở Nguyễn Minh Phù bên cạnh, luôn đề phòng đối phương động thủ.

 

“Cô... cô thể, thể đ.á.n.h chứ?"

 

Lý Tranh ngây , năng cũng chút lắp bắp.

 

“Đó là vì đáng đ.á.n.h," Nguyễn Minh Phù đường hoàng lý lẽ, “ từng , đừng để gặp , nếu nhất định tay!"

 

So với Lục Diễm và Lý Tranh hai lạ mặt , Hứa Chư đương nhiên chọn về phía Nguyễn Minh Phù.

 

“Lâu gặp, cô vẫn chẳng đổi gì cả," Lục Diễm sờ sờ cái mặt đ.á.n.h của , “Vô lý hết sức."

 

Nguyễn Minh Phù hừ lạnh một tiếng:

 

“Nói như thể thanh cao lắm, hết những chuyện táng tận lương tâm!"

 

Với vị hôn thê cũ , Nguyễn Minh Phù một chút ý tưởng cũng .

 

Nếu thực sự tính, cô bây giờ chỉ đ.á.n.h nổ đầu đối phương mà thôi.

 

Dám bội bỏ hôn ước để cưới khác, thì chịu đựng cơn giận đến từ đại tiểu thư nhà họ Nguyễn.

 

Lý Tranh gãi gãi đầu, nghĩ ngợi mới :

 

“Hai hiểu lầm gì ?"

 

Sao những lời , một câu cũng hiểu nhỉ.

 

“Hiểu lầm gì?"

 

Ánh mắt Nguyễn Minh Phù Lục Diễm như phun lửa, “Đồ ch.ó má lương tâm ch.ó ăn, thôi sợ bẩn mắt ."

 

Lúc đầu nhà họ Nguyễn gặp nạn, nếu nhà họ Lục sẵn lòng thực hiện hôn ước, cưới Nguyễn Minh Phù cửa, thì chuyện xảy đó, cô cũng sẽ dưng mà tới thời đại .

 

Nếu nhà họ Lục đáng tin cậy, bố Nguyễn Minh Phù cũng sẽ yên tâm để cô một xuống nông thôn.

 

Nguyễn Minh Phù càng giận, đầu óc càng tỉnh táo.

 

Hồi nhỏ, mối quan hệ nhà họ Nguyễn và Lục .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-dong-danh-thap-nien-70/chuong-81.html.]

Để nịnh bợ nhà họ Nguyễn, nhà họ Lục chủ động định hôn ước .

 

Sau , nhà họ Lục phát tài, trở thành mới trong giới chính trị, liền coi thường nhà họ Nguyễn kinh doanh.

 

Bố Nguyễn cũng nghĩ tới điểm , nên mới để cô tìm nhà họ Lục.

 

Đồ vong ân bội nghĩa!

 

So với chuyện hủy hôn, hành vi của kẻ phản bội như sói càng khiến cô giận hơn.

 

Cũng do thời điểm xuyên tới đúng , Nguyễn Minh Phù hề thừa kế ký ức của nguyên chủ.

 

Toàn bộ ký ức của cô như phong ấn, khi chạm tới từ khóa, mới nhớ .

 

Nguyễn Minh Phù lúc nghĩ tới tiền căn hậu quả, còn nhớ tới việc nguyên chủ từng dây dưa với Lục Diễm.

 

Mẹ nó, càng nghĩ càng giận, cô đáng lẽ nên cho gã khốn thêm một cước nữa.

 

Lục Diễm đ.á.n.h một tát, còn mắng như cháu chắt, dù là bằng đất cũng ba phần lửa giận, huống chi là một con sống sờ sờ.

 

Đáy mắt tích tụ cơn bão, giơ tay lên định đ.á.n.h nhưng Tạ Diên Chiêu túm c.h.ặ.t lấy.

 

“Đồng chí, đ.á.n.h phụ nữ là ."

 

Lục Diễm định phản bác nhưng thấy Tạ Diên Chiêu cao hơn cả một cái đầu, đều tỏa khí tức hung dữ.

 

Rất rõ ràng, đắc tội nổi.

 

để cứ thế bỏ qua, xuống đài .

 

Lục Diễm nghiến răng, ác độc Nguyễn Minh Phù mở miệng:

 

“Dù cô chống lưng, cũng sẽ cưới kiểu đàn bà như cô , ch-ết tâm !"

 

Nguyễn Minh Phù:

 

“..."

 

Gã khốn đang tiếng gì thế?

 

Hứa Chư ngước mắt, về phía Tạ Diên Chiêu.

 

“Còn cưới ," Nguyễn Minh Phù đạp một cước, “Anh nghĩ thật đấy!"

 

Nguyễn Minh Phù chẳng dùng bao nhiêu sức, cước đó đối với Lục Diễm mà nhẹ bẫng, giống như gãi ngứa, căn bản cảm thấy đau.

 

tính sỉ nhục cực cao.

 

Lục Diễm cả sững sờ!

 

Anh một phụ nữ đ.á.n.h liên tiếp, truyền ngoài thì cái danh Lục nhị thiếu của còn cần nữa .

 

Lục Diễm giận quá hóa liều, định mặc kệ Tạ Diên Chiêu để dạy cho cô một bài học, thì phía đột nhiên truyền tới một giọng lạnh lùng.

 

“Lục Diễm."

 

Anh đầu qua.

 

Ánh mắt lộ vẻ vui mừng.

 

“Anh cả."

 

Lục Dương lạnh nhạt Lục Diễm một cái, cái bao hàm lời cảnh cáo, khiến bước chân định lao tới của Lục Diễm khựng , mặt cũng lộ vẻ ủy khuất.

 

Anh để ý tới, tới bên cạnh Tạ Diên Chiêu.

 

“Đoàn trưởng Tạ, lâu gặp."

 

Lục Dương và Tạ Diên Chiêu cùng thuộc một quân khu, đều là những thanh niên trẻ tuổi cấp coi trọng nhất.

 

Khác với sự hung dữ của Tạ Diên Chiêu, Lục Dương một khuôn mặt .

 

Tuy bình thường lạ chớ gần hơn một chút, nhưng ở trong đơn vị hoan nghênh hơn Tạ Diên Chiêu.

 

, dù hai đều là những nam thanh niên quá tuổi, các lãnh đạo cũng đều sốt sắng chuyện kết hôn của Tạ Diên Chiêu.

 

“Đoàn trưởng Lục, lâu gặp," Tầm mắt Lục Dương rơi Nguyễn Minh Phù, giọng điệu bình tĩnh mở miệng:

 

“Em trai kết hôn ."

Loading...