Mỹ Nhân Đỏng Đảnh Thập Niên 70 - Chương 62

Cập nhật lúc: 2026-04-27 08:38:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mấy ngày trôi qua, vết thương Nguyễn Minh Phù lành gần bảy tám phần, cái giọng vịt đực của cô cũng khôi phục vẻ trong trẻo như ban đầu.

 

Kể từ khi cô viện, mấy bà dì mới nhận quen đều phiên mang canh thu-ốc tới bồi bổ cho cô.”

 

Thế là , chịu khổ một phen, chẳng những gầy mà còn béo lên một chút.

 

Chiếc cằm vốn chút nhọn hoắt giờ trở nên tròn trịa hơn nhiều.

 

Dáng mặt từ mặt trái xoan biến thành mặt trứng ngỗng đầy phúc hậu.

 

Nhìn còn xinh hơn .

 

Nguyễn Minh Phù cầm gương soi tới soi lui, mỹ nhân trong gương, cô thế nào cũng thấy hài lòng.

 

lúc cô đang tự luyến, Tạ Diên Chiêu từ bên ngoài bước .

 

Anh mang theo nóng mùa hè, vùng da cánh tay nắng cháy đỏ.

 

Anh , cô cảm thấy mát mẻ hơn ít.

 

Tạ Diên Chiêu uống một hớp nước, xua nóng , “Thay bộ quần áo chút , cùng gặp một ."

 

Nguyễn Minh Phù bỏ chiếc gương trong tay xuống, tò mò hỏi:

 

“Đi gặp ai thế?"

 

Mấy ngày nay cô suy nghĩ thông suốt .

 

Gã đàn ông khốn kiếp tuy đôi lúc đáng ghét, nhưng đa phần thời gian vẫn khá đáng tin.

 

Nếu cô thực sự hủy hôn ước với gã, cô về thanh niên trí thức.

 

Thời tiết khắc nghiệt thế , nếu cô đội nắng đồng, chẳng sẽ ngất xỉu ngay ngoài ruộng .

 

Cố Ý Lâm tuy cha sắp minh oan, nhưng đó cũng chỉ là một tin tức mà thôi.

 

Bây giờ còn thấy bóng dáng cả.

 

Nguyễn Minh Phù cảm thấy, cô vẫn nên nắm bắt lấy những gì mắt, ví dụ như ——

 

Tạ Diên Chiêu.

 

Gã đàn ông khốn kiếp vì giận cha nên mới cưới cô, mà cô cũng chẳng ưa gì gã, dù cũng là ghép đôi sống qua ngày, thật sự thì ly hôn là .

 

Nghĩ thông suốt điểm , Nguyễn Minh Phù cảm thấy cả nhẹ nhõm vô cùng.

 

Quần áo của Nguyễn Minh Phù hạn, nhưng đều là đồ thường mặc, mặc ngoài gặp thì chỉnh tề lắm.

 

Nhìn vẻ mặt của gã đàn ông khốn kiếp , đó chắc hẳn quan trọng.

 

Đã như thì càng thể tùy tiện.

 

Nguyễn Minh Phù lấy chiếc váy mà dì Ngụy may cho cô.

 

Lúc may chiếc váy , cô còn góp ý ít.

 

Sau khi dì Ngụy xong, liền gửi thẳng tới cho cô.

 

Nguyễn Minh Phù vẫn kịp xem qua.

 

Váy màu xanh nhạt, bên còn hoa văn nhỏ màu trắng.

 

Chất liệu là vải bông, kiểu dáng cơ bản nhất.

 

Chỉ là phần cổ áo khoét rộng một chút, đường eo thu gọn gàng hơn.

 

Trước khi đồ, Nguyễn Minh Phù về phía Tạ Diên Chiêu.

 

“Anh ngoài ?"

 

Tạ Diên Chiêu nhíu mày, đó mới phản ứng .

 

Tai đỏ, sải bước khỏi phòng bệnh.

 

Đến tận cửa, vẫn quên đóng cửa .

 

Quần áo may theo đo của Nguyễn Minh Phù, đương nhiên là vặn.

 

Váy dài đến ngang bắp chân cô, vặn để lộ đôi mắt cá chân tinh tế thanh mảnh.

 

Cổ áo tuy khoét rộng một chút, nhưng chỉ vặn để lộ xương quai xanh tinh xảo, khiến chiếc cổ trông dài hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-dong-danh-thap-nien-70/chuong-62.html.]

 

Nguyễn Minh Phù xõa tóc, lúc mới cất tiếng với ngoài cửa:

 

“Vào ."

 

Một lát , Tạ Diên Chiêu mới từ cửa bước .

 

Nhìn thấy Nguyễn Minh Phù đang chải tóc trong phòng, trong mắt thoáng qua vẻ kinh diễm.

 

Vẻ kinh diễm thoáng qua vặn cô bắt gặp, trong lòng Nguyễn Minh Phù khỏi dâng lên vài phần đắc ý.

 

Gã đàn ông khốn kiếp, cưới cô thì lén trộm .

 

Nguyễn Minh Phù chải tóc xong, đặt chiếc lược trong tay xuống, cố ý hỏi Tạ Diên Chiêu, “Anh xem... em ?"

 

Ánh mắt sắc bén như chim ưng của Tạ Diên Chiêu dán c.h.ặ.t gương mặt cô, , yết hầu chuyển động nhanh ch.óng, nhưng hề lên tiếng.

 

Trong mắt Nguyễn Minh Phù hiện lên vài phần bất mãn.

 

Cô dứt khoát dậy, tiến gần Tạ Diên Chiêu, gương mặt kiều diễm mang theo vài phần trêu chọc, giọng mê hoặc dây dưa, “Đồng chí Tạ, vẫn trả lời câu hỏi của em nhé~"

 

Theo sự áp sát của cô, cơ thể Tạ Diên Chiêu tự chủ mà ngả về phía .

 

Phản ứng của hài lòng Nguyễn Minh Phù, khiến cô... càng thêm táo bạo.

 

Bàn tay còn đặt lên l.ồ.ng ng-ực rắn chắc của , theo động tác của cô mà gợn lên từng đợt sóng.

 

Nhìn thấy bàn tay cô dường như tới nơi thể , thì một bàn tay thô ráp to lớn nắm c.h.ặ.t .

 

Cảm nhận nóng tỏa từ đối phương, khiến Nguyễn Minh Phù khỏi run rẩy.

 

Cô ngẩng đầu lên, liền rơi đôi mắt đen như mực .

 

Trong mắt tựa như vực thẳm, dường như ẩn chứa vạn vì , phía là sự cám dỗ cũng là cái bẫy.

 

Một khi sa , chỉ thể cùng chủ nhân của nó chìm sâu .

 

Tim Nguyễn Minh Phù đập mạnh.

 

Giác quan thứ sáu mách bảo cô, gã đàn ông khốn kiếp mắt trở nên nguy hiểm, mau rời thôi.

 

Nguyễn Minh Phù là chịu thua, dù trong lòng sợ ch-ết khiếp, miệng vẫn cứng rắn:

 

“Hừ!

 

Thật, thật nhàm chán..."

 

Thả lời độc địa xong, Nguyễn Minh Phù chạy, xoay , bỗng chắn ngang một cánh tay rắn chắc đầy sức mạnh, giam cầm cơ thể cô khiến cô ngã ngược .

 

Lưng Nguyễn Minh Phù đập l.ồ.ng ng-ực phía .

 

Bàn tay to eo dùng lực mạnh, ép cô dán c.h.ặ.t Tạ Diên Chiêu.

 

Đôi môi đỏ mọng của Nguyễn Minh Phù hé mở, định lên tiếng thì một bàn tay khác vòng qua vai cô, thành công khóa c.h.ặ.t cả trong l.ồ.ng ng-ực.

 

Cô cảm nhận phía cúi đầu xuống, áp sát bên cổ cô, cọ xát làn da mềm mại, tạo nên từng đợt tê dại.

 

Bên tai vang lên giọng trầm thấp, vang dội:

 

nhàm chán, hử?"

 

Âm đuôi kéo dài ở cuối câu mang theo sự nguy hiểm nồng đậm.

 

Nguyễn Minh Phù run rẩy, nhưng vì giam cầm mà thể cử động.

 

Hơi thở khi chuyện phả lên bên cổ cô, khiến vùng da đó cũng trở nên nhạy cảm.

 

Cô nuốt nước bọt.

 

“…

 

Có chuyện gì từ từ , thả em ."

 

Tạ Diên Chiêu gì.

 

Không khí xung quanh cũng trở nên mập mờ.

 

Hơi nóng truyền qua từ đối phương như cô tan chảy, Nguyễn Minh Phù cố gắng di chuyển cơ thể.

 

rằng, hành vi như sẽ khiến cô rơi tình thế nguy hiểm hơn...

 

 

Loading...